Tài Nguyên

Chào các bạn

Bạn đến nhà thăm tặng nhau lời chúc
Đừng làm phiền như bãi rác không tên

Ảnh ngẫu nhiên

Ve_cuc_de_ma_dep.flv Bo_tao_hinh_trang_tri_dua_hau.flv Trang_tri_mon_An_Ngon.flv The_la_Tet.flv Nghe_thuat_01.flv NhacThieuNhiHay01.flv NhacVui07.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu_2.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu.flv Tieng_Viet_con_trong_moi_nguoi.flv THUONG_CA_TIENG_VIET.flv Dad_makes_transforming_dresses.flv Day_chuyen_chan_nuoi_va_dong_goi_trung.flv May_thu_gom_rac_bang_nang_luong_mat.flv Nhung_sang_kien_lam_nong_nghiep.flv Thay_noi_kha_hay__gan_gui.flv Nhung_cau_noi_bat_hu_cua_Bac.flv NHAC_CHE_THUOC_NAM.flv Vo_chong_hon_nhau_o_chu_nhin.flv Bac_ho_voi_nghanh_dien.flv

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    3 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > TRANG THƠ >

    Những bài thơ đặc sắc 19

    CHỢ QUÊ
    Chợ quê trên chợ dưới thuyền
    Chèo em quẫy sóng chao nghiêng nắng chiều
    Tôi ngồi nghe gió liêu xiêu
    Lén nhìn cô lái ước điều bâng quơ
    Từ ngày con nhện lửng lơ
    Tôi đi chợ mãi để bơ vơ hoài!
    Em cười chẳng biết với ai
    Bỏ tôi ôm một giỏ xoài buồn hiu...
    Một hôm tôi quyết hỏi liều
    Muốn sang... phải bắc cầu kiều sao đây?
    Em đùa nhắn gió thách mây
    Trạng nguyên đỏ lá là ngày vu quy...
    Ai ngờ từ đấy phân ly
    Bảy năm biền biệt tôi đi không về
    Giận em ném lại câu thề :
    "Nếu không đỗ trạng không về chợ xưa!..."
    Giảng đường sớm nắng chiều mưa
    Miệt mài đèn sách đợi mùa vinh quy
    Thế rồi phượng thắm mùa thi
    Thế rồi bác sĩ trường Y, như lời...
    Trạng nguyên lá đỏ ven đồi
    Tôi về hái vội bồi hồi nhớ mong
    Thuyền em vẫn đậu bên sông
    Gặp em tay níu, tay bồng... bốn con!...
    Áo ai giờ nhạt màu son
    Thuyền xưa tách bến chỉ còn chợ quê...
    Sưu tầm.
     vntst20181521
    KHÚC HÁT NHỚ QUÊ
    Mình hát lời của gió
    Từ năm tháng bồng bềnh
    Có con đường đi học
    Nhịp cầu tre chông chênh.
    Mình hát lời của nắng
    Từ hương rạ nồng nàn
    Anh gọi tìm ký ức
    Cánh cò chiều lang thang.
    Mình hát lời của đất
    Từ hạt lúa bùn non
    Tuổi thơ em đốt cỏ
    Khói mênh mông trên đồng.
    Hai năm vào đại học
    Hai năm mình xa quê
    Bài ca hai đứa hát
    Nghe dòng kênh nước về.
    Thành phố thành nỗi nhớ
    Vang buồn nghe nôn nao
    Đâu lũy tre xanh biếc
    Rì rào ngát hương cau?
    Chiều nay ký túc xá
    Nắng thu vàng mông lung
    Nhớ quê em ngồi hát
    Tiếng đàn anh bập bùng...
    Sưu tầm.
     vntst20181534
    ĐÊM THU KON TUM
    Mây mùa thu Sương mùa thu
    Vầng trăng ứa lệ Gió ru giữa trời
    Cầm lên nỗi nhớ chơi vơi
    Buốt xuống đêm lạnh bời bời giọt đau.
    Mây mùa thu Lá xôn xao
    Lệ thu nghiêng ngả bứt vào hư không
    Thơ bay Bay tận bềnh bồng
    Tìm thơ Ai nhặt nỗi lòng tháng năm?
    Mây mùa thu Mưa lâm thâm
    Giọt thương giọt nhớ gọi thầm
    Xa xôi Ta còn đi Mây còn trôi
    Ngàn năm mây ướt cuối trời bơ vơ.
    Mây mùa thu Đêm xanh mơ
    Phố xa hiu hắt bao giờ gặp nhau?
    Người đi khuất nẻo trăng sao
    Vẫy tay Gởi trả câu chào vào đêm...
    Sưu tầm.
     anhtn298
    MƯA CHIỀU XỨ HUẾ
    Mưa chiều xứ Huế
    Rào rào hạt vui
    Ta qua Đập Đá
    Sao mưa ngùi ngùi?
    Đâu đò Đông Ba
    Đâu vườn Vỹ Dạ?
    Mưa xanh đầy lá
    Mưa xám mù trời.
    Mưa chiều xứ Huế
    Áo tím về đâu
    Ta cầm qua đó
    Nụ buồn xanh xao.
    Mưa ngàn dấu hỏi
    Hỏi người sao xa?
    Giọt rơi thành cỏ
    Giọt vỡ thành hoa.
    Mưa chiều xứ Huế
    Một mình mình đi
    Mưa mềm môi mặn
    Mưa lạnh tràn mi.
    Mưa ngàn dấu thương
    Thương trường xưa vắng
    Giọt tan màu nắng
    Giọt bám màu sương.
    Mưa chiều xứ Huế
    Một thời phiêu diêu
    Yêu người không nói
    Nói người không yêu!
    Chỉ còn mưa trắng
    Trắng tuổi dại khờ
    Chỉ còn giọt trắng
    Trắng màu xa mơ.
    Sưu tầm.
     hue19_500
    HÀ TIÊN HOÀNG HÔN
    Tháng tám ta về gió gió lên
    Đông Hồ bàng bạc khói lênh đênh
    Câu thơ áo trắng chòng chành vỡ
    Kỷ niệm mù sương bỗng bập bềnh.
    Gió đùa mặt nước, gió đùa mây
    Hoàng hôn chấp chới cánh chim bay
    Thuyền ai neo vội bên sông vắng
    Neo mảnh trăng chìm sóng lắt lay?
    Em xa xóm núi bỏ trầu không
    Bỏ phố chênh vênh nắng biển nồng
    Bỏ ta ngơ ngác mờ mưa bụi
    Cầu phao bập bỗng bước long bong.
    Long bong sóng vỗ nhịp âm âm
    Một khúc xôn xao, một khúc thầm
    Vọng nghe câu hát mùa ly biệt
    Đau đáu tìm nhau vượt tháng năm.
    Em đã về đâu, biết đến đâu?
    Trời chiều nhuộm tím bến Tô Châu
    Người xưa bỗng nhớ người xưa cũ
    Một bóng trên sông, bóng lặng sầu.
    Sưu tầm.
     canhdepvn066_500
    NHỚ PHAN RÍ
    Đã lâu lắm anh không về Phan Rí
    Chạy theo em những tối bắt còng
    Đuốc lấp loáng trên triền cát ướt
    Soi gió lùa lạnh buốt mùa đông.
    Em mười sáu mắt xinh tròn lúng liếng
    Thả hồn anh đắm đuối những bãi bờ
    Gã còng nhỏ vung đôi càng lớ ngớ
    Ngo ngoe nhìn gắp vụng hạt sương mơ.
    Biển một bên- dập dềnh chao sóng
    Em một bên- tóc lộng mây trời
    Còng trên cát anh vồ cứ trượt
    Kỷ niệm cười lấp lánh ánh sao rơi.
    Bên bếp lửa đôi mình ngồi nấu cháo
    Nước chợt sôi lúng búng những nỗi niềm
    Anh thêm củi chỉ thêm vào bối rối
    Khói cay nồng đặc quánh bóng biển đêm.
    Tô cháo ấy em rắc đầy hành lá
    Còng ngọt đậm đà, gạch đỏ hơn son
    Anh húp mãi cạn cùng nỗi nhớ
    Đến bây giờ vị đầu lưỡi còn ngon!
    Anh đi xa nhớ miền quê biển
    Nhớ mắt em xưa, nhớ món cháo còng
    Gió du lãng trải tháng ngày phiêu bạt
    Bỗng lặng lờ neo nhớ bến mong...
    Sưu tầm.
     canhdepvn080_500
    ĐÊM TIỂU CẦN
    Lênh đênh tìm gió sông Cần
    Tìm em chỉ thấy trái bần rụng rơi
    Hoàng hôn tím tiếng chuông trôi
    Cánh cò vấp gió cuối trời liêu xiêu.
    Tiểu Cần cần ít hay nhiều
    Mà đêm trăn trở bao nhiêu sao trời?
    Thuyền trôi chở khẳm tình trôi
    Không cần chớ vẫy kẻo rồi vấn vương.
    Sông Cần cần nhớ cần thương
    Bén duyên bén buổi triều cường nước lên
    Bấy giờ trăng nước chông chênh
    Thuyền sang bến ấy bỗng quên ngả về!
    Sưu tầm.
     canhdepvn078_500
    ĐÀ LẠT MÙA TRĂNG
    Đà Lạt ta về để nhớ em
    Nhớ mùa trăng trước ướt hương đêm
    Xa em, xa cả mùa trăng ấy
    Xa áo thu bay tóc gió mềm.
    Đâu khúc đàn mơ bên suối thơ
    Mảnh trăng chìm nổi giữa bơ vơ
    Đồi Cù thuở ấy mình ly biệt
    Hai nẻo chia xa nỗi đợi chờ.
    Lung linh như nước hồ Xuân Hương
    Mắt em buồn lệ mờ trong sương
    Người đi nghiêng ngả vầng trăng lạnh
    Ngả bóng trăng rơi rải mặt đường.
    Ta đã xa rồi em cũng xa
    Thương trời Đà Lạt hạt mưa sa
    Thương màu trăng cũ soi trên áo
    Áo lụa tình trăng sáng mượt mà.
    Đá vỡ còn đây vọng dấu chân
    Một thời lóng ngóng bước bâng khuâng
    Một thời hai đứa cùng xây mộng
    Mộng cũng chia tan chẳng được gần.
    Lấp loáng đồi thông những bóng mây
    Những mùa trăng biếc, biếc trên cây
    Ta qua phố cũ buồn muôn lối
    Áo trắng ai bay gió lạnh đầy?
    Sưu tầm.
     dalat001
    PHỐ CỔ
    Ta về như chiếc lá
    Rụng rơi xuống cội nguồn
    Lang thang chiều phố cổ
    Gió mỏng mềm như sương.
    Nhà em xưa ngõ vắng
    Một thuở qua ngại ngùng
    Giờ nhặt mùi hoa cũ
    Cầm nắng vàng run run…
    Hỏi hoa hoa đã úa
    Hỏi nắng nắng sang sông
    Hỏi người người chẳng nhớ
    Biết em còn hay không?
    Phố cổ hóa phố chợ
    Đèn nhấp nháy ngược xuôi
    Nhà mái bằng thay ngói
    Tường sơn nước thay vôi.
    Cổng đình giờ quét đỏ
    Phừng phực lửa hoàng hôn
    Ta về nghèn nghẹn nhớ
    Phỏng rát cháy tâm hồn.
    Mảnh sân rêu cổ tích
    Mọc lênh khênh dãy lầu
    Nửa đau đau chìm lắng
    Nửa buồn buồn dâng cao.
    Ta về như mây trắng
    Gục khóc cuối chân trời
    Tìm em chiều phố cổ
    Sương khói mờ chơi vơi.
    Sưu tầm.
     hoian003_500
    THÁNG BA
    Tháng ba mùa hạ sớm
    Bút bi tím làm thơ
    Sợi buồn nghiêng lấp lánh
    Trang giấy bỗng thẩn thờ.
    Tháng ba tròn giọt nhớ
    Rơi miền ký ức xưa
    Một chiều qua lối đó
    Áo em mờ trong mưa.
    Tháng ba mùa xuân vọng
    Vỡ tiếng cười pha lê
    Tung tăng đàn bướm trắng
    Ngơ ngác bước ai về.
    Tháng ba một người khóc
    Bóng thầy giờ nơi đâu
    Con đò xưa khuất núi
    Hun hút dòng sông sâu.
    Em về tìm tháng ba
    Hái màu hoa điệp cũ
    Con ve sầu còn ngủ
    Chợt thức nhớ mùa xa…
    Sưu tầm.
     vntst20182074_500
    CHIỀU BÀ ĐIỂM
    Chiều Bà Điểm xanh ngát
    Hàng cây gió rì rào
    Lá vọng vào nỗi nhớ
    Nắng vỡ rụng lao xao.
    Em cười sao chẳng nói?
    Áo bà ba mịn màng
    Ta mơ làm nhẫn cỏ
    Nguyện đời hết lang thang.
    Gập ghềnh xe thổ mộ
    Lộc cộc bánh vang đều
    Nhà ai đun củi bếp
    Khói mờ cửa lam rêu.
    Hoàng hôn dần dần tím
    Sương thu nhòa nhòa xanh
    Ngập ngừng ngừng lối nhỏ
    Chưa xa xa sao đành?
    Chợt qua chiều Bà Điểm
    Cầm ngẩn ngơ miếng trầu
    Trầu xanh têm vôi thắm
    Đôi chim trời bay cao.
    Sưu tầm.
     vntst20182085_500
    SAO KHÔNG NÓI?
    Sao một lời không nói?
    Để mùa phượng tàn mau
    Em đi hờn khóe mắt
    Cười bâng quơ qua cầu.
    Người đi xa xa mãi
    Vẫn chưa nói một lời
    Áo trắng em là mộng
    Bỏ buồn ta mồ côi.
    Trương Chi còn giọng hát
    Sao ta đành lặng câm?
    Bài thơ tình lại xé
    Gởi cho gió âm thầm.
    Ta thương mình tay trắng
    Em thương người bơ vơ
    Một lời sao không nói?
    Chiếc lá rơi ơ hờ.
    Ta bên này bờ lở
    Em bên kia bãi bồi
    Lở bồi rồi bồi lở
    Ngàn năm còn xa xôi.
    Sao một lời không nói?
    Để nụ hồng chôn sâu
    Tháng năm buồn rụng vỡ
    Sân trường mờ mưa ngâu.
    Sưu tầm.
     vntst20182068_500
    PHÓNG SỰ ĐÊM SÀI GÒN
    Sài Gòn
    Đêm
    Dịu dàng đã lên giường
    Lương thiện đã lên giường
    Tình yêu cũng đã lên giường
    Ôm ước vọng
    Nằm nghiêng vào giấc ngủ…
    Những hồn ma trác táng
    Vẫn đi hoang
    Vẫn thao thức
    Ồn ào
    Ngáp vặt
    Vật vã.
    Sài Gòn
    Đêm
    Những chiếc xe điên gầm rú
    Chạy đua
    Lạng lách
    Đánh võng
    Rượt đuổi tử thần
    Đích đến là nhà xác
    Là quan tài
    Là khói hương
    Là huyệt thẳm.
    Sài Gòn
    Đêm
    Những ly bia lanh canh
    Lách cách
    Tiếng thời gian va vỡ
    Những gã đàn ông nói cười nhăn nhở
    Cùng móc trái tim mình
    Thả lăn chìm
    Ngập ngụa
    Nhầy nhụa
    Trong bia.
    Sài Gòn
    Đêm
    Từng cô gái rú gào điên dại
    Lắc…
    Uốn éo bán mình
    Nửa người
    Nửa ngợm
    Nửa Bạch Xà Tinh…
    Nửa ma
    Nửa quỉ
    Nửa ẩn
    Nửa hiện hình
    Nhạc xập xình
    Cười dậm dật
    Đèn lung linh…
    Sài Gòn
    Đêm
    Khói thuốc mịt mù
    Đám thanh niên ngồi gật gù
    Khóc cười vô thức
    Vò nát cuốn lịch cuộc đời mình
    Xé toạt
    Châm lửa
    Hút
    Khói quyện hình chấm hỏi
    Bóng tiên nâu
    Khúc xương người
    Đầu lâu…
    Sài Gòn
    Đêm
    Tiếng rao hủ tíu gõ
    Đuối dần trong hẻm nhỏ
    Hai anh em sinh viên nghèo
    Áo sờn vai
    Quần rách gấu
    Mồ hôi lấm tấm
    Nước mắt phập phồng
    Vai chung vai
    Lưng tựa lưng
    Đẩy chiếc xe già nua lộc cộc
    Lắc lư
    Run rẩy
    Nghi ngút khói
    Lầm lũi nẻo đường mưu sinh…
    Sài Gòn
    Đêm
    Gió lang thang
    Ánh đèn chợ sáng choang
    Cô gái gian hàng bán trái cây
    Uể oải
    Ngồi học bài.
    Đêm
    Đêm.
    Sưu tầm.
     vntst20182249_500
    BÀI THƠ GỞI MẸ
    Lá trầu đã héo lại hon
    Tơ duyên đứt đoạn sao còn nối dây?
    Mẹ đành biền biệt chân mây
    Bỏ con khóc ướt những ngày tuổi thơ.
    Bơ vơ là cái ngóng chờ
    Mồ côi là kiếp bụi bờ lang thang
    Lá xanh rồi lại lá vàng
    Thời gian bầm tím ngút ngàn lệ rơi…
    Con giờ biết khóc mẹ ơi!
    Thương thân cò gánh vạn lời đắng đau
    Chơi vơi bến nước đục ngầu
    Trăm năm gãy vỡ nát nhàu vầng trăng.
    Sưu tầm.
     ntst20171378
    KHU VƯỜN SAU NHÀ NGOẠI
    Khu vườn sau nhà ngoại
    Con sáo nhỏ lại về
    Tìm mảnh hồn gió biếc
    Bến trăng màu sông quê.
    Đi tìm chỉ thấy bóng
    Trên lối cũ nhạt nhòa
    Ngoại như ngồi đâu đó
    Kể chuyện ngày thu xa.
    Khu vườn sau nhà ngoại
    Dòng sông vẫn lững lờ
    Những mùa xưa trái ngọt
    Vỡ tiếng cười tuổi thơ.
    Trò chơi hoàng tử cóc
    Đám cưới lọng lá sen
    Bầy trẻ đua nhau rước
    Đứa hát, đứa thổi kèn.
    Ngoại cười vui móm mém
    Vun lá đốt mỗi ngày
    Thời gian đầy tro trắng
    Tóc bạc thả mây bay.
    Đàn cháu giờ đã lớn
    Mỗi đứa một phương trời
    Ngoại cũng thành cổ tích
    Bóng trăng gầy chơi vơi.
    Khu vườn sau nhà ngoại
    Trái chín trĩu đầy cành
    Lũ chim về đâu vắng?
    Giọt sương buồn long lanh.
    Sưu tầm.

    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 15:04 20/07/2018
    Số lượt xem: 99
    Số lượt thích: 2 người (Nguyễn Quang Huy, Nguyên Anh)
    Avatar
    Nghe dòng kênh nước về.
    Thành phố thành nỗi nhớ
    Vang buồn nghe nôn nao
    Đâu lũy tre xanh biếc
    Rì rào ngát hương cau?
    Chiều nay ký túc xá
    Nắng thu vàng mông lung
    Nhớ quê em ngồi hát
     
     vntst20181534
    Avatar
    Em xa xóm núi bỏ trầu không
    Bỏ phố chênh vênh nắng biển nồng
    Bỏ ta ngơ ngác mờ mưa bụi
    Cầu phao bập bỗng bước long bong.
    Long bong sóng vỗ nhịp âm âm
    Một khúc xôn xao, một khúc thầm
    Vọng nghe câu hát mùa ly biệt
    Đau đáu tìm nhau vượt tháng năm.
    Em đã về đâu, biết đến đâu?
    Trời chiều nhuộm tím bến Tô Châu
    Người xưa bỗng nhớ người xưa cũ
    Một bóng trên sông, bóng lặng sầu.
    Sưu tầm.
     canhdepvn066_500
    Avatar
    huyền trôi chở khẳm tình trôi
    Không cần chớ vẫy kẻo rồi vấn vương.
    Sông Cần cần nhớ cần thương
    Bén duyên bén buổi triều cường nước lên
    Bấy giờ trăng nước chông chênh
    Thuyền sang bến ấy bỗng quên ngả về!
    Sưu tầm.
     canhdepvn078_500
    Avatar
    Mây lờ lững... về miền cổ tích
    Mưa lại rơi...Kín chiều tĩnh mịch
    Hạt giăng giăng ướt lạnh bờ vai
    Phố thẫn thờ nhớ dáng hình ai
    Xưa áo trắng... cười tan trong gió...
    Mưa vẫn rơi...Êm đềm.. lời ngỏ
    Buông màn hơi mờ ảo chốn xa
    Kỉ niệm xưa bỗng thấy nhạt nhòa
    Con phố nhỏ bất ngờ... xao xác lá..
    Mưa vẫn rơi...Khiến mùa xa lạ
    Con đường về mờ bóng thời gian
    Ai có đi xin bước nhẹ nhàng
    Đừng có vội Kẻo: Trơn...Trượt ... ngã!
    Sưu tầm.
     vntsthd00252
     
    Gửi ý kiến

    THCS TAM QUAN BẮC