Gốc > TRANG THƠ >

Những bài thơ đặc sắc 27

TA NHỚ NHAU

(Thuận Nghịch-Bát điệp-Độc vận)

ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM

NHỚ từng môi giọng diệu kỳ EM

ANH hoài thỏa dạ ngon ngào NHỚ

NHỚ mãi lâng tình quấn quyện EM

ANH ủ ấp đời loang dội NHỚ

NHỚ thầm vang cõi lộng chuyền EM

ANH vằng vặc mộng thơm choàng NHỚ

ANH lịm nỗi lòng giữa NHỚ EM

EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH

NHỚ choàng thơm mộng vặc vằng ANH

EM chuyền lộng cõi vang thầm NHỚ

NHỚ dội loang đời ấp ủ ANH

EM quyện quấn tình lâng mãi NHỚ

NHỚ ngào ngon dạ thỏa hoài ANH

EM kỳ diệu giọng môi từng NHỚ

EM NHỚ giữa lòng nỗi lịm ANH

Sưu tầm.

 

MỘNG VỀ NHAU

ANH về MỘNG gửi nhớ thầm EM

MỘNG buổi cau trầu dạm cưới EM

ANH thỏa dạ chờ say mãi MỘNG

MỘNG lèn tim luyến nghĩ hoài EM

ANH dường biển nắng mang đầy MỘNG

MỘNG ngỡ sao trời dọi sáng EM

ANH đến diệu huyền mơ giấc MỘNG

ANH thờ thẫn MỘNG ước cùng EM

EM cùng ước MỘNG thẫn thờ ANH

MỘNG giấc mơ huyền diệu đến ANH

EM sáng dọi trời sao ngỡ MỘNG

MỘNG đầy mang nắng biển dường ANH

EM hoài nghĩ luyến tim lèn MỘNG

MỘNG mãi say chờ dạ thỏa ANH

EM cưới dạm trầu cau buổi MỘNG

EM thầm nhớ gửi MỘNG về ANH

Sưu tầm.

 

TRƯỜNG CŨ – TÌNH XƯA

Nghiêng nắng thơ lòng trải xuống đây

Mà loang âm nhớ vọng vang đầy

Nào đâu năm tháng vầy nhung lụa

E bợt ân tình lọt kẻ tay

Hỡi phượng bao mùa choàng nẻo ấy

Ơi trường mấy nuộc giữ triền nay

Mình ta thơ thẩn chiều hoang lạnh

Nghe kỷ niệm về thoáng dại ngây

…………….

Nghe kỷ niệm về thoáng dại ngây

Mấy nào hương cũ sót cùng nay

Thềm xưa lạc cánh sầu neo dạ

Lớp cũ phiêu hồn úa rã tay

Chi nữa sắc tài hôm hẹn ước

Còn đâu thi phú buổi sum đầy

Chiều loang ký ức nhàu tâm tưởng

Nghiêng nắng thơ lòng trải xuống đây

Sưu tầm.

 

BẠN CŨ TRƯỜNG XƯA

Mỗi độ thu vàng trở lại đây

Trường xưa bạn cũ thảo thơm đầy

Cây bàng lá đỏ rơi về cội

Nghĩa đạo ân ngời ủ nắm tay

Dẫu ở ngàn phương tìm chúng bạn

Cho tràn mọi ngả đến hôm nay

Thầy cô rạng rỡ bao màu áo

Cảm động cho hồn mãi ngất ngây

…………….

Cảm động cho hồn mãi ngất ngây

Dâng trào mắt lệ hỏi ngày nay

Người ra viễn xứ xây lầu mộng

Kẻ luyến quê nhà vỡ ruộng tay

Vẫn ghẹo môi hồng da trắng trẻo

Còn thương vẻ đẹp mắt đong đầy

Tình yêu thuở trước giờ nguyên vẹn

Mỗi độ thu vàng trở lại đây

Sưu tầm.

 

THẦY – BẠN

(Thuận Nghịch độc)

Lòng thẫm đẹp thơ của giáo Thầy

Sáng miền thêm bạn giúp nhòa ngây

Mong lời đượm khúc mơ hoài trỗi

Góp nghĩa vài phiên ước mãi dầy

Đong vận thảo lừng mê huyễn nọ

Trải từ loang ngát ảo huyền đây

Trong trời đất nghĩa ân tình xướng

Lòng thẫm đẹp thơ của giáo Thầy

Thầy giáo của thơ đẹp thẫm lòng

Xướng tình ân nghĩa đất trời trong

Đây huyền ảo ngát loang từ trải

Nọ huyễn mê lừng thảo vận đong

Dầy mãi ước phiên nồng tứ góp

Trỗi hoài mơ khúc đượm lời mong

Ngây nhòa giúp bạn thêm miền sáng

Thầy giáo của thơ đẹp thẫm lòng

Sưu tầm.

 

MẾN THẦY

Lòng bạn hiểu ta cảm mến thầy

Đất trời nghiêng ngả dạ thơ ngây

Mong chờ giận dỗi hôm tình thắm

Đợi ngóng yêu thương buổi nghĩa dầy

Đong đếm vẫn tìm mơ dáng hỡi

Nguyện cầu luôn ước mộng người đây

Trong ngần mắt nhớ nhung thờ thẫn

Lòng bạn hiểu ta cảm mến thầy

Thầy mến cảm ta hiểu bạn lòng

Thẫn thờ nhung nhớ mắt ngần trong

Đây người mộng ước luôn cầu nguyện

Hỡi dáng mơ tìm vẫn đếm đong

Dầy nghĩa buổi thương yêu ngóng đợi

Thắm tình hôm dỗi giận chờ mong

Ngây thơ dạ ngả nghiêng trời đất

Thầy mến cảm ta hiểu bạn lòng

Sưu tầm.

 

VALENTINE – I LOVE YOU

A nh đắm mùi hương của quế quỳnh

L uôn nồng diệu ngát tỏa ngàn xinh

E m vầy nguyệt thắm ngời muôn đỉnh

N ắng dậy mùa thơm rạng chúng mình

T hơ thẩn trong chiều loang nẻo chính

I m lìm giữa buổi đượm nguyền trinh

N ước mây hòa quyện nào toan tính

E ấp hoài chi hỡi bạn tình

I m ắng mà nghe chuyện ái tình

L âu bền ấp ủ cõi hồn trinh

O anh ca khúc mộng thơm lừng tính

V e réo nguồn yêu đọng kết mình

E ngại nghi ngờ thêm bất chính

Y ên bằng tin tưởng mãi ngời xinh

O ng vờn bướm lả hoài tương kính

U i đẹp làm sao một đóa quỳnh

Sưu tầm.

 

VALENTINE

I m nghe mộng khúc thoảng hương quỳnh

L ộng lẫy trăng huyền vẽ ánh xinh

O anh hót sau vườn vang phố tỉnh

V ạc kêu dưới núi rộn tim mình

E dè nụ ái mê hồn tĩnh

Y êu quý môi hồng diệu nét trinh

O m mãi trong lòng chưa nói định

U ống say chén rượu của nhân tình

V ào yêu đã ngấm vị men tình

E thẹn trao người một chữ trinh

R ạo rực tâm hồn bay đến đỉnh

Y nguyên thể xác nguyện trao mình

M ơ nhà có trẻ cười môi phính

U ơm hạt cho mầm nở nụ xinh

C uộc sống vui vầy bao tiếng nịnh

H ào quang lấp lánh một bông quỳnh

Sưu tầm.

 

QUÂN HÀNH CA

(Giao cổ)

Chiến trường xe pháo chập chùng xa

Lừng lẫy muôn đời sử sách ta

Băng thủy bộ canh chừng biển cả

Dựng xây biên lũy lướt quan hà

Hùng tâm dũng mãnh tràn cây lá

Chí khí kiêu hùng lộng khúc ca

Nợ nước ơn đền thân tráng mã

Bọc thây da ngựa kể chi mà…

………………….

Bọc thây da ngựa kể chi mà…

Kèn thúc quân hành Tổ quốc ca

Vững thệ dầm mưa gìn núi đá

Bền gan đội gió giữ sơn hà

Nam nhi vạn lối ngời tim thỏa

Quân tử trăm điều vượt chướng qua

Chén rượu bồ đào nung chí cả

Chiến trường xe pháo chập chùng xa

Sưu tầm.

 

KHẢI HOÀN CA

Giữ vẹn quê mình chốn đảo xa

Quân thù ngấp nghé định vào ta

Vùi thây bảy tấc cho loài quạ

Rũ xác mười phương tận hải hà

Rạng rỡ tình yêu miền biển cả

Vui mừng chiến thắng khải hoàn ca

Tha hồ ruộng nhảy đầy tôm cá

Tổ Quốc bình yên đẹp lắm mà

…………….

Tổ Quốc bình yên đẹp lắm mà

Câu hò mượn gió đẩy lời ca

Từ nơi núi thẳm vùng hang đá

Đến chỗ rừng sâu nẻo nguyệt hà

Cửa ngõ nào lơi cùng hết dạ

Biên thuỳ vững chắc thuộc về ta

Đồng tâm hiệp sức cùng nhau đã

Giữ vẹn quê mình chốn đảo xa

Sưu tầm.

 

BUỔI HỌC CUỐI CÙNG

TIẾNG trống bâng khuâng buổi cuối cùng

VE đàn bản nhạc tiếng rưng rưng

NỨC lòng mong để thời gian chững

NỞ phượng làm chi sợi nắng chùng

BUỒN thế bao ngày nâng trí vững

HƠN nhiều những lúc học bài chung

TIẾNG tim nhỏ máu hồn lơ lửng

LÒNG vẫn hoài mơ giã biệt đừng

BIẾT phải chia tay chẳng thể đừng

AI vừa nán lại nỗi sầu chung

CÒN bao kỷ niệm lòng như cũng

NHỚ mãi thầy cô dạ bỗng chùng

ĐẾN cảnh mai tìm ơn nghĩa dựng

ÂN tình lại khiến lệ lòng rưng

TÌNH chưa kịp nói ai hờ hững

KHÔNG được chờ nhau để bước cùng

Sưu tầm.

 

MẸ CÒN

Mẹ đã vì con mỏi sức đời

Cho dầu bão tố mặt hoài tươi

Thời gian khỏa bạc màu sương ánh

Quá vãng còn thơm nẻo mộng cười

Nhã nhặn tâm tình vui vẻ chốn

Trầm ngâm nghĩ ngợi chứa chan người

Gà non vụt lớn nhờ tay mẫu

Biển rộng ơn này mãi nhớ ơi

Sưu tầm.

 

MẸ MẤT

Người ơi mãi nhớ thuở lâm bần

Mẹ vẫn gan vàng lúc lả thân

Giữa gió ngừa trông đàn trẻ dại

Ngoài mưa chặn ướt lũ con gần

Triền miên tối mịt đìu hiu vẻ

Kĩu kịt đêm mù tất tả sân

Ngã xuống đời chưa hề hưởng ngọt

Ngùi thương bóng mẫu phải xa dần

Sưu tầm.

 

MẸ NAY

Mẹ rỗi vào net biết cảnh đời

Ra đường dáng vẻ vẫn còn tươi

Cùng con thả bước xinh dường mộng

Cạnh bố làm duyên khẽ mỉm cười

Nhiệm sở nhiều công nhờ chỗ má

Nhà ta đủ việc đến tay người

Gia đình hạnh phúc hoài vui vẻ

Cuộc sống êm đềm thoả mãn ơi

Sưu tầm.

 

MẸ XƯA

Đời bao khó nhọc cảnh thanh bần

Mẹ vẫn cam lòng khổ tấm thân

Vận đã xa trời không thể khác

Ngày đang chạm đất cũng thêm gần

Chờ con khắc khoải đau lòng dạ

Đợi cháu âu sầu tủi ngõ sân

Những giọt mưa dầy vương mắt đỏ

Nhìn theo bóng hạc đã phai dần

Sưu tầm.

 

MỪNG BÁO CHÍ VIỆT NAM

(THTK-Bằng Trắc-Giao cổ)

CHỞ vạn niềm tin để tạo đà

BAO link báo mạng trỗi thiên hà

NHIÊU lòng chính trực từng gieo sạ

ĐẠO đức chân tình mãi rót sa

THUYỀN vững tinh thần dù bị đá

KHÔNG ngời tâm huyết chẳng hề la

KHẲM lưu sự nghiệp hằng cao cả

ĐÂM MẤY THẰNG GIAN BÚT CHẲNG TÀ

ĐÂM loài ác nghiệt luôn cần nhắm

MẤY bọn nhũng tham thường trốn thẳm

THẰNG kém duồng phe ngạo nghễ nằm

GIAN hùng sẵn bạc tèm lem cắm

BÚT thiêng cuồn cuộn có khi đằm

CHẲNG sợ lòng nhân hoài thiết thắm

TÀ tặc quét tan lộng ánh rằm

CHỞ BAO NHIÊU ĐẠO THUYỀN KHÔNG KHẲM

SƯU TẦM.

 

BÚT ĐUỔI TÀ

CHỞ những yêu thương tiếng đượm đà

BAO quanh Tổ Quốc tận quan hà

NHIÊU tình trải rộng thân nào sá

ĐẠO mấy vun đầy giặc ắt sa

THUYỀN nhỏ nhoi nào đâu sợ ngã

KHÔNG cần phải lụy biển bao la

KHẲM quân cướp giữa ban ngày há

ĐÂM MẤY THẰNG GIAN BÚT CHĂNG TÀ

ĐÂM vào lũ giặc cung tên nhắm

MẤY đận quân thù chui lỗ thẳm

THẰNG phải phanh thây ở đất nằm

GIAN thì có bữa mang nhà cắm

BÚT ngòi sắc tựa lưỡi gươm thần

CHẲNG bọn yêu ma lòng dạ thắm

TÀ đuổi hết mau sáng nguyệt rằm

CHỞ BAO NHIÊU ĐẠO THUYỀN KHÔNG KHẲM

Sưu tầm.

 

MỘNG TRÚC-QUỲNH

(Thuận Nghịch độc)

Đồng nguyện ái ân thỏa đượm nồng

Trúc-Quỳnh duyên hiệp kết lời mong

Sông nguyền thắm mượt phơi làn biếc

Nẻo lạc vàng thơm tỏa ánh hồng

Hồn níu nguyệt yêu mê mải gọi

Dạ lèn trâm ước ngọt ngào trông

Đông sàng đợi gió mùa hương quyện

Bồng bế điệu mơ lịm mãi lòng

Lòng mãi lịm mơ điệu bế bồng

Quyện hương mùa gió đợi sàng đông

Trông ngào ngọt ước trâm lèn dạ

Đợi mải mê yêu nguyệt níu hồn

Hồng ánh tỏa thơm vàng lạc nẻo

Biếc làn phơi mượt thắm nguyền sông

Mong lời kết hiệp duyên Quỳnh-Trúc

Nồng đượm thỏa ân ái nguyện đồng

SƯU TẦM.

 

ĐỜI HẠNH PHÚC

Đồng tâm hợp ý ngỏ duyên nồng

Phúc hạnh đêm ngày ái đợi mong

Sông nhớ nước nguồn mưa mát dịu

Bến yêu thuyền buổi nắng tươi hồng

Hồn ngây ngất thả trời mây ngóng

Mắt vẩn vơ nhìn ánh nguyệt trông

Đông hết lạnh mình ta đẹp mãi

Bồng lai chốn mộng đắm say lòng

Lòng say đắm mộng chốn lai bồng

Mãi đẹp ta mình lạnh hết đông

Trông nguyệt ánh nhìn vơ vẩn mắt

Ngóng mây trời thả ngất ngây hồn

Hồng tươi nắng buổi thuyền yêu bến

Dịu mát mưa nguồn nước nhớ sông

Mong đợi ái ngày đêm hạnh phúc

Nồng duyên ngỏ ý hợp tâm đồng

Sưu tầm.

 

MÊ MAN (Điệp âm)

Nhiều đêm mơ mộng-ngóng theo hình

Cứ ước ao hoài-mãi đẹp xinh

Hạnh ngộ hoan nồng-rong nguyệt tính

Quỳnh tương đượm thắm-đẫm duyên tình

Xin đừng giỡn cội-rồi lơ lỉnh

Chớ để trêu lòng-bỗng sợ kinh

Đã hẹn trăng nguồn-luôn ái vĩnh

Thì mong giữ vẹn-chén tâm nhìn

…………….

Thì mong giữ vẹn-chén tâm nhìn

Để ước mơ ngời-khỏi thất kinh

Rạng rỡ loan rồng-trong nẻo chính

Triền miên hương lửa-giữa cung tình

Lòng ơi nguyệt đẫm-trầm mê tỉnh

Mộng hỡi thơ cường-phượng trỗi xinh

Cầu khấn đất trời-khơi ước thỉnh

Nhiều đêm mơ mộng-ngóng theo hình

SƯU TẦM.

 

TRĂNG LẶNG

Vẫn ngóng về ai – trải nhớ hình

Mơ ngày hạnh ngộ - khổ người xinh

Trời Nam hứa hẹn – quên ân nghĩa

Đất Bắc chờ trông – mộng ái tình

Gặp gỡ mà chi – si dại thế

Song hành để phải – ngại ngùng kinh

Nhiều khi gió cuốn – luôn bờ cảm

Lộng lẫy vàng trăng – lặng lẽ nhìn

………………..

Lộng lẫy vàng trăng – lặng lẽ nhìn

Đêm huyền ảo mị - nghĩ mà kinh

Lờ mờ thấu hiểu – yêu là bệnh

Lạ lẫm trầm mê – để vướng tình

Hạnh phúc dài thêm – êm dịu ngọt

Trang đời rộng mở - rỡ ràng xinh

Lời thơ thắm đượm – ươm mầm ái

Vẫn ngóng về ai – trải nhớ hình

Sưu tầm.

 

MỘNG MỊ  (Giao cổ)

Mộng mị trùm bao giữa nguyệt hà

Ơi tình ngan ngát cõi mù xa

Buồn chăn gối chập chùng cơn huyễn

Lặng lẽ giấc uyên vọng tiếng gà

Vẫn muốn thêm dài câu ước phụng

Mà nào có được khúc đàn hoa

Vàng trăng ơi hỡi vàng trăng nguyện

Rải xuống lòng mê khuỷnh ấm hòa

Khoảnh ấm trần gian đượm ái hòa

Cho nguyền thôi tủi buổi tình xa

Mà sao ngúng nguẩy nhiều như thế

Lại nữa tèm lem lắm vậy cà

Ngơ ngáo bên đời say tửu lượng

Bơ phờ giữa thế ngọng lời ca

Và mây với gió về đâu nhỉ

Trống trải mùa thương tủi xót òa

SƯU TẦM.

 

CHIÊM BAO

Chiêm bao gặp gỡ cuối Ngân hà

Chỉ có đôi mình thỏa nhớ xa

Đã biết tình trao chìm suối ngọc

Mà sao mộng ước trải canh gà

Mờ sương khói hão huyền môi ấm

Huyễn hoặc tay mềm ảo cánh hoa

Trở nguyệt tan tành ôi nguyệt trở

Màn đêm sóng sánh lệ rơi nhoà

………………

Màn đêm phủ xuống cảnh giao hoà

Cũng bởi yêu thầm nhớ trộm xa

Ví phỏng trời thương cho phận nhé

Nào đâu ái nhận kết duyên cà

Lòng ghen trỗi dậy mờ tâm tưởng

Nỗi tủi ôm choàng lịm tiếng ca

Hẹn kiếp này thôi đành lỡ dở

Đời như giọt nước vỡ tan oà

Sưu tầm.

 

MỘNG ẢO

(Thuận Nghịch độc)

Ai chờ đợi rũ úa triền cau

Thẫm héo mùa yêu dạ xám màu

Cài nguyệt bóng trơ rời rã nuối

Xót lòng thân nhão dặc dằng chau

Hai trời oán hận tình hương lả

Một nẻo sầu thương ái sắc nhàu

Nhài phí lãng duyên thờ thẫn nuộc

Phai tàn mộng ảo miệt mài đau

Đau mài miệt ảo mộng tàn phai

Nuộc thẫn thờ duyên lãng phí nhài

Nhàu sắc ái thương sầu nẻo một

Lả hương tình hận oán trời hai

Chau dằng dặc nhão thân lòng xót

Nuối rã rời trơ bóng nguyệt cài

Màu xám dạ yêu mùa héo thẫm

Cau triền úa rũ đợi chờ ai

SƯU TẦM.

 

VƯỜN CAU

Ai về nhớ cảnh đẹp vườn cau

Bóng ngả trời xanh vẫn đượm màu

Cài yếm lả lơi tà nhẹ vẫy

Thả hồn ngơ ngác mặt buồn chau

Hai lìa ngõ mộng tan rời nát

Nửa cắt vầng trăng vụn vỡ nhàu

Nhài ngát toả hương nồng dịu mãi

Phai tàn sắc diễm để đời đau

Đau đời để diễm sắc tàn phai

Mãi dịu nồng hương tỏa ngát nhài

Nhàu vỡ vụn trăng vầng cắt nửa

Nát rời tan mộng ngõ lìa hai

Chau buồn mặt ngác ngơ hồn thả

Vẫy nhẹ tà lơi lả yếm cài

Màu đượm vẫn xanh trời ngả bóng

Cau vườn đẹp cảnh nhớ về ai

Sưu tầm.


Nhắn tin cho tác giả
Võ Nhật Trường @ 13:15 16/08/2018
Số lượt xem: 555
Số lượt thích: 2 người (Nguyễn Quang Huy, Lê Ngọc Hương)
Avatar

Hỡi phượng bao mùa choàng nẻo ấy

Ơi trường mấy nuộc giữ triền nay

Mình ta thơ thẩn chiều hoang lạnh

Nghe kỷ niệm về thoáng dại ngây

Avatar

Đời bao khó nhọc cảnh thanh bần

Mẹ vẫn cam lòng khổ tấm thân

Vận đã xa trời không thể khác

Ngày đang chạm đất cũng thêm gần

Chờ con khắc khoải đau lòng dạ

Đợi cháu âu sầu tủi ngõ sân

Những giọt mưa dầy vương mắt đỏ

Nhìn theo bóng hạc đã phai dần

Avatar

Hồn ngây ngất thả trời mây ngóng

Mắt vẩn vơ nhìn ánh nguyệt trông

Đông hết lạnh mình ta đẹp mãi

Bồng lai chốn mộng đắm say lòng

Lòng say đắm mộng chốn lai bồng

Mãi đẹp ta mình lạnh hết đông

Trông nguyệt ánh nhìn vơ vẩn mắt

Ngóng mây trời thả ngất ngây hồn

Hồng tươi nắng buổi thuyền yêu bến

 
Gửi ý kiến

THCS TAM QUAN BẮC