Tài Nguyên

Chào các bạn

Bạn đến nhà thăm tặng nhau lời chúc
Đừng làm phiền như bãi rác không tên

Ảnh ngẫu nhiên

Ve_cuc_de_ma_dep.flv Bo_tao_hinh_trang_tri_dua_hau.flv Trang_tri_mon_An_Ngon.flv The_la_Tet.flv Nghe_thuat_01.flv NhacThieuNhiHay01.flv NhacVui07.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu_2.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu.flv Tieng_Viet_con_trong_moi_nguoi.flv THUONG_CA_TIENG_VIET.flv Dad_makes_transforming_dresses.flv Day_chuyen_chan_nuoi_va_dong_goi_trung.flv May_thu_gom_rac_bang_nang_luong_mat.flv Nhung_sang_kien_lam_nong_nghiep.flv Thay_noi_kha_hay__gan_gui.flv Nhung_cau_noi_bat_hu_cua_Bac.flv NHAC_CHE_THUOC_NAM.flv Vo_chong_hon_nhau_o_chu_nhin.flv Bac_ho_voi_nghanh_dien.flv

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > TRANG THƠ >

    Những bài thơ hay 115

    HAM HỐ
    Già rồi chẳng phải trẻ trâu
    Mà sao vẫn cứ cắm đầu vào chơi
    Tưởng rằng dễ kiếm tiền lời
    Thế nên cá độ mới rơi cảnh này
    Trẻ ranh mất nết đã hay
    Nhưng đây già lão tóc nay bạc rồi
    Vậy mà chẳng tỉnh được ôi
    Cứ chơi như trẻ nổi trôi thật buồn
    Màn hình đập cả đi luôn
    Miệng còn lẩm bẩm như buồn lắm cơ
    Đáng đời ông quá đi mờ
    Đầu hai thứ tóc còn mơ với màng
    Vợ con xấu hổ bẽ bàng
    Có cha như vậy họ hàng cười chê
    Ông ơi hãy tỉnh cơn mê
    Để cho con trẻ đi về học cha
    Gia đình luôn được thuận hòa
    Bên nhau xum họp cả nhà đoàn viên
    Các con với cháu ngoan hiền
    Đời như vậy sướng hơn tiên rất nhiều.
    Tuổi già sống được bao nhiêu
    Ngày ngày trông cháu mỗi chiều giúp con.
    Sưu tầm.
    ntst20180304_500 
    VỀ HỘI AN
    Anh chưa từng đặt chân đến Hội An
    Chiều nắng rạn nghe điệu hò xứ Quảng
    Sông Thu Bồn mây mù giăng lãng đãng
    Nhớ con đò buổi sáng ấy sang sông
    Biển An Bàng cát còn trắng hay không
    Đêm vào hội đỏ đèn lồng phố cổ
    Tường rêu phong tháng năm dài loang lổ
    Chuông chùa Cầu vừa đổ một hồi xa
    Anh hãy về kẻo tháng bẩy sắp qua
    Nắng miền trung nhạt nhoà miền gió cát
    Biển Cửa Đại chưa bao giờ hết khát
    Cái gió Lào bỏng rát gót chân ai
    Bánh mì Phượng du khách xếp hàng dài
    Hai mươi phút chờ hoài chưa đến lốt
    Đường La Hối anh ơi đừng dại dột
    Lạc chân qua chờ em đốt lồng đèn
    Anh hãy về phố Hội với bon chen
    Chiều xứ Quảng....Nắng mưa chèn....Nhung nhớ !
    Sưu tầm.
     hoian013_500
    THỎA NIỀM SAY
    Mây vàng yểu điệu giỡn hàng cây
    Xõa vêt tà dương điểm cuối ngày
    Thổn thức nàng thơ từ gọt giũa
    Mơ màng sĩ tử ý luồn lay
    Tình đan lả lướt không hề cạn
    Lối họa vòng vo mãi chẳng đầy
    Rộn rã trong lòng khi trở tối
    Thi đường xướng họa thỏa niềm say
    Sưu tầm.
     ntst20180029_500
    THẾ MÀ SAY
    Mây vờn gió ghẹo giỡn nhành cây
    Nguyệt đã ngời lên điểm tối ngày
    Mải miết từ gom ngồi đặng vẫy
    Âu sầu chỗ hẹn đứng buồn lay
    Phòng loan ngõ ái ân tình cạn
    Lối cũ vườn xưa kỷ niệm đầy
    Vỡ vụn hồn loang trời trở tối
    Lên Net chữ họa thế mà say
    Sưu tầm.
     ntst20180032_500
    TÀ DƯƠNG
    Nắng cũng lui dần dưới rặng cây
    Còn vương mấy sợi điểm tô ngày
    Mờ loang cuối bãi màn sương phủ
    Nhẹ cuốn bên ngàn ngọn gió lay
    Vệt khói la đà lan tỏa khắp
    Mùi hương phảng phất cũng dâng đầy
    Hồ xanh cá động xao làn nước
    Trước cảnh thanh bình dạ ngất say…
    Sưu tầm.
     ntst20180233_500
    NỮ THI SĨ
    Nữ thi sĩ như là một chiếc bóng
    Ngõ hồn thơ cao vọng hỏi trời cao
    Dấu địa đàng lê gót vạn thuở nào
    Dư vị đắng , nghẹn ngào mau nước mắt
    Nữ thi sĩ một đời luôn góp nhặt
    Đem thơ tình gắn chặt vào tâm can
    Khóc cuối chiều thương phận chiếc lá vàng
    Như tơ nhện giăng đan bên vách đá
    Nữ thi sĩ gieo tình lên mắt Hạ
    Tiếng cười như lột tả nỗi nội tâm
    Tiếng thở than quên bỏ ngỏ âm thầm
    Mượn gió mây ,trăng rằm soi vạn dặm
    Nữ thi sĩ như cỏ non êm ấm
    Chân mỏi mòn luôn vương vấn hoàng hôn
    Dẫm đau thương sỏi đá kết nên hồn
    Dạ sầu não khi chợt buồn lặng phắc
    Nữ thi sĩ giữ môi hồng hiu hắt
    Như lưỡi dao tỉa cắt những mầm yêu
    Có đôi lúc nàng bỏ cả cơm chiều
    Mãi miệt mài thơ phiêu đem gửi tặng
    Sưu tầm.
     ntst20180543_500
    LẤY KẺ ÁC NHÂN
    Đàn ông là cái thứ gì
    Sao mà tàn nhẫn thế kia vậy trời
    Vợ mày cũng con người thôi
    Cũng da cũng thịt xương chồi như ai
    Có chi đóng cửa then cài
    Về nhà bảo dạy có sai sửa mà
    Chồng gì cái thứ quỷ ma
    Đánh không thương tiếc chan òa máu me
    Thói ngày nào cũng rượi chè
    Xỉn say nạt dọa hòng me đánh đòn
    Sao không thương lấy vợ con
    Lộn lăn kiếm sống vai mòn gió sương
    Kiếm cơm manh áo nẻo đường
    Mưa dầm bụi gió muôn phương giăng đầy
    Khóc thương phận kiếp tình vây
    Lấy nhầm một kẻ ác thây thế này.
    Sưu tầm.
     hinhdong035
    ĐỪNG TÌM LA' DIÊU BÔNG
    Này em trai ... thôi đừng khờ dại nữa
    Lá diêu bông , đâu có thật ở trên đời
    Đừng níu giữ, để chị về soạn sửa
    Mai bước theo chồng... về bên ấy xa xôi
    Chàng trai ngoan, có nụ cười hiền rất đẹp
    Thương làm gì, một chiếc lá thu phai
    Chị Xin đấy, ... sao em cứ vờ như không biết
    Đừng làm chị bối rối...thế này... lỡ chị sai
    Ở ngoài kia... đời mênh mang đẹp lắm
    Trăm loài hoa , khoe sắc khoe màu
    Em cứ nuối tiếc chi một cánh hoa phận mỏng
    Chị không muốn nói lời buồn, chỉ sợ em đau
    Mai khoác áo Vu quy , chị về bên ấy
    Để em không dã tràng se cát biển đông
    Đừng nhìn chị , với ánh mắt buồn như vậy
    Con sáo sang sông.... sao nỡ đành lòng
    Chị cầu mong sẽ có một người con gái
    Thật đẹp xinh, sẽ hợp ý hợp duyên
    Em sẽ cười vui và quên đi khờ dại
    Chị chỉ mang theo..... một nụ cười hiền.!
    Sưu tầm.
     vntsthd00230
    CHỜ THU
    Hãy đến thu ơi dẫu muộn màng
    Lá vàng nhẹ đỡ gió thu sang.
    Xanh thẳm bầu trời thu cao vút,
    Mây xà, xà xuống, mãi lang thang.
    Tôi vẫn mong thu đến từng ngày,
    Thả hồn theo những chiếc lá bay.
    Lá nhé gửi hồn về nơi ấy,
    Nói với nàng rằng tôi đã say!
    Thu nhé đừng quên cả mùi hương,
    Hoa sữa nhà ai lẫn trong sương.
    Tôi mê, mê lắm thu đâu biết,
    Hoa cải nhà ai nở bên đường?
    Thu đến sương đêm thánh thót rơi,
    Hình người vương vấn mãi trong tôi.
    Người đâu có biết tôi mong ước,
    Được nắm tay em mãi không rời!
    Thu đến biết rằng sẽ mưa ngâu,
    Ngưu Lang - Chức Nữ lại có nhau
    Mình vẫn hai đầu hai nỗi nhớ,
    Gói trọn yêu thương … tím sắc màu!
    Em nhé, dù thu đến hay không,
    Một lòng ta vẫn cứ chờ mong!
    Môi sẽ kề môi chung nhịp thở,
    Uống cạn mắt môi … nước chảy dòng…!
    Sưu tầm.
     vntst20182716_500
    NGƯỜI ĐỪNG HỎI...!
    Người đừng hỏi vì sao yêu màu tím,
    Tôi yêu màu ấp ủ con tim!
    Mỗi hoàng hôn tôi vẫn cố tìm,
    Mênh mang lắm khi ngày dài khép lại.
    Người đừng hỏi vì sao tôi cứ dại,
    Cứ âm thầm góp nhặt những thương yêu!
    Cứ bâng khuâng khi tắt nắng chiều,
    Tay nâng nhẹ cách hoa rơi trước gió!
    Người đừng hỏi vì sao tôi không bỏ,
    Cánh hoa nào khô đã từ lâu!
    Hoa đã khô không giữ được sắc mầu,
    Nhưng hoa giữ cho tôi ngày tháng hạ!
    Người đừng hỏi gì sao khi gió lạ,
    Tôi gói tròn tất cả nhưng ưu tư,
    Xếp gon gàng trong những cánh thư,
    Thư không gửi làm sao người biết được?
    Nhưng người ơi, hình như từ kiếp trước,
    Tôi với người đã là nửa của nhau,
    Để hôm nay khi tóc đã ngả mầu,
    Tôi lại thấy như môt thời son trẻ…!
    Sưu tầm.
     vntst20182833_500
    NẮNG GHÌ DÁNG THU
    Kìa ai yểu điệu xuân thì,
    Gió gom vệt nắng như ghì dáng thu.
    Xua tan lạnh giá sương mù
    Sưởi lòng lữ thứ phiêu du bước chùng!
    Khoan thai lụa thắm đào dung
    Tinh khôi niềm sáng ngại ngùng vần thơ.
    Vạt tà đưa đẩy lượn lờ
    Khung trời thơ mộng đón chờ duyên thu..!
    Sưu tầm.
     vntst20182523_500
    CHO TÔI MƯỢN MỘT BỜ VAI
    Người lạ ơi cho tôi mượn một bờ vai
    Để tôi tựa những lúc lòng chếnh choáng
    Để tôi xoa đi bao nỗi niềm cay đắng
    Để dòng lệ tuôn chảy ngược vào tim.
    Người lạ ơi cho tôi mượn một bờ vai
    Tôi muốn gục vào nghe tim mình thổn thức
    Để xóa đi bao nỗi buồn u uất
    Đã theo tôi bao tháng năm dài.
    Người lạ ơi cho tôi mượn một bờ vai
    Để tôi thấy lòng mình rất đắng
    Ai cũng bảo cà phê đen thật đắng
    Men đắng lòng có ai thấu cho chăng?
    Người lạ ơi cho tôi mượn một bờ vai
    Chỉ nay thôi mai tôi sẽ trả
    Tôi dặn lòng mình hãy thật mạnh mẽ
    Để bước qua tổn thương, cay đắng cuộc đời.
    Người lạ ơi cho tôi mượn một bờ vai
    Để tôi biết trái tim mình vẫn ấm
    Trải tiếp yêu thương giữa muôn ngàn cơn sóng
    Chỉ thế thôi đã đủ người lạ ơi!
    Sưu tầm.
     vntst20182529_500
    TỰ TÌNH NÀNG THƠ
    Thanh xuân ước mộng mới trôi qua
    Tóc điểm pha sương tuổi đã già
    Trống vắng không mơ tình viễn vọng
    Xin ong bướm chớ mãi trêu Hoa
    Nét ngọc yêu kiều tuổi mộng qua
    Quay đi một thoáng đã về già
    Tình thơ lãng mạn hồn bay bổng
    Nhuỵ thắm, hương nồng đắm đuối hoa
    Sưu tầm.
     vntst20181991
    Thu về.
    Dáng Ngọc yêu kiều đẹp tuyệt nha
    Trăng đêm chỉ thoáng kém thua xa
    Tình thơ tuyệt mĩ hồn bay bổng
    Cứ mỗi Thu về đượm sắc Hoa
    Sưu tầm.
     vntst20182283
    Thắm tựa hoa
    Bốn chục mùa Xuân mới đi qua
    Vui tươi cuộc sống nghĩ chi già
    Vần thơ nhả ý muôn người họa
    Nét đẹp yêu kiều thắm tựa hoa
    Sưu tầm.
     vntst20182171_500
    EM MÃI VIẾT... TÌNH THƠ...
    Thơ em chẳng biết khóc tình
    Mà em muốn gửi.. phận mình trong thơ
    Đường đời cuộc sống bơ vơ
    Tình trong lưu bút.. chép mơ mộng vào
    Hỏi trăng , hỏi gió , vì sao..?
    Kiếp người chẳng trọn.. như bao lời nguyền
    Đôi khi sóng gió triền miên ..
    Có lúc êm ả ..trăng hiền sáng trong
    Vì sao Hạ cứ gió nồng ...?
    Sao Thu thay lá.. sang Đông nắng tàn
    Sao Thuyền bỏ bến sang ngang?
    Lời thơ em viết ..chứa chan nỗi lòng
    Canh trường luôn thức hoài trông
    Mong đời đừng có mưa giông phủ phàng
    Sưu tầm.
     vntst20182056_500
    GÓC KHUẤT CHIẾN TRANH
    Chiến trường xưa còn bao chuyện xót xa
    Trường sơn Đông máu và hoa đỏ thắm
    Trường sơn Tây có đêm dài ngày ngắn
    Biết bao lần nước mắt mặn bờ môi
    Trong chiến tranh luôn có những cảnh đời
    Éo le lắm viết bằng lời khó tả
    Đạn bom thù không làm em gục ngã
    Vì tình yêu mà em đã hàm oan
    Người yêu em là bộ đội sĩ quan
    Anh đã xung phong băng ngàn vượt núi
    Hai người hạnh phúc bên nhau lần cuối
    Trong rừng già bên bờ suối đam mê
    Anh ra đi mãi mãi chẳng quay về
    Chị ở lại với lời thề chung thủy
    Nuôi đứa con của anh hùng liệt sĩ
    Mang tiếng người đời khinh bỉ chửa hoang
    Cô gái "xung phong" chịu cảnh bẽ bàng
    Một mình chị nuôi con ngoan học giỏi
    Con của chị cũng đã thành bộ đội
    Vững bước quân hành tiếp nối mẹ cha
    "Xung phong": Thanh niên xung phong.
    Sưu tầm.
     vntst20182023_500
    CÓ NHỮNG LÚC
    Có những lúc thấy cuộc đời mỏi mệt
    Muốn ngủ vùi, quên hết tháng ngày qua
    Được một ngày chỉ sống với riêng ta
    Không nhớ mong, hay muộn phiền chi cả...!
    Có những lúc muốn bỏ quên tất cả
    Xóa đau buồn cho ký ức ngủ yên
    Gạt đi hết những khoảng trống không tên
    Lấp cho đầy niềm vui con tim nhỏ
    Có những lúc muốn được là ngọn gió
    Bay rong chơi vui ca khắp mọi miền
    Sống những ngày thật hạnh phúc bình yên
    Không bận lòng nhớ mong thêm gì nữa
    Có những lúc muốn hoá thân thành lửa
    Thổi bùng lên nơi cửa ngõ trái tim
    Cho ta được lấy lại những niềm tin
    Để nhìn đời bằng cái nhìn thơ trẻ...
    Sưu tầm.
     vntst20182159_500
    EM MUỐN LÀM
    Em muốn làm giọt sương mai bé nhỏ
    E ấp mình trên lá một sớm thu
    Dẫu biết đời nhẹ tựa gió vi vu
    Em tan biến giữa muôn ngàn vạt nắng.
    Em muốn làm cánh hải âu phiêu lãng
    Thắp mây hồng trên biển rộng quê hương
    Giữa muôn trùng sóng bạc nhớ với thương
    Tung cánh mỏng bay về miền tự tại.
    Em muốn làm tia nắng nhỏ sớm mai
    Xua giá rét đêm đông dài lặng lẽ
    Con đường xưa dẫu muôn ngàn lối rẽ
    Ngược gió về, phía ấy chỉ mình em.
    Em muốn làm ánh sao nhỏ trong đêm
    Cô phòng sáng, ấm chút lòng thiếu phụ
    Đàn ai oán mang khúc sầu ấp ủ
    Chợt giật mình, ngơ ngác gọi tình lang.
    Em muốn sống một cuộc đời bình lặng
    Ném muộn phiền, giũ sạch những âu lo
    Say giấc nồng, bầu bạn cùng mây gió
    Sớm mai về khẽ đón ánh bình minh.
    Sưu tầm
     vntst20182549_500.
    Muốn là đứa trẻ con
    Muốn trở về làm một đứa trẻ con
    Thỉnh thoảng bị mẹ đánh đòn vì nghịch
    Được vui chơi và cười đùa thỏa thích
    Chẳng bận tâm hay suy nghĩ quá nhiều
    Muốn trở về với ruộng lúa cánh diều
    Bên triền đê  tuổi thơ trôi yên ả
    Có những lần bên bạn bè bắt cá
    Vài củ khoai lùi rạ cũng tranh giành
    Muốn một lần về tắm lại sông xanh
    Thi nhau thả những con thuyền gấp vội
    Rồi một lần thi nhau về dứt tối
    Lại rủ nhau đi soi ếch bắn cò
    Nhớ câu chuyện bà kể chuyện quạt mo
    Nhớ nhiều lắm điệu hò ru bến vắng
    Nhớ hàng cây con đường làng vắng lặng
    Nhớ giọng cha nhớ hơi ấm mẹ già
    Muốn trở về làm một đứa trẻ con
    Để có thể cười giòn tan như trước
    Giờ lớn rồi chẳng thể nào thế được
    Dẫu không vui cũng phải cố gượng cười
    Sưu tầm.
     vntst20181304_500
    TRI KỶ
    Anh gặp em vô tình vào bữa ấy
    Anh em mình nhìn thấy đã quí nhau
    Nào trước đó đã hề biết gì đâu
    Đời nghiệt ngã cùng bể dâu gặp nạn
    Cảm ơn trời cho ta làm bầu bạn
    Nghĩa tâm giao hơn nghìn vạn bạn bè
    Những tâm tình em hay kể anh nghe
    Tình huynh đệ duyên xe từ lúc đó
    Em gái ơi cho anh trai hỏi nhỏ
    Hối hận gì từ đó kết anh em
    Trước dòng đời đầy rẫy những đỏ đen
    Anh em mình lỡ quen thành tri kỷ
    Nắm tay em đôi lần nghe thủ thỉ
    Thấy cuộc đời ý nghĩa bởi tình người
    Cười lên nào em gái của anh ơi
    Đường ta bước song đôi gần nhau lắm
    Bạn thân quen thời gian dài hay ngắn
    Cũng rất nhiều - tri kỷ hẳn nhỏ thôi
    Nói điều này đâu phải lời đầu môi
    Vì tim nói rồi cái đầu cũng muốn
    Hai chiếc lá vô tình cơn gió cuốn
    Mang trên mình những hạt giống gia đình
    Chiếc cầu nối chỉ là sợi nghĩa tình
    Mong manh lắm giữ bền lâu em nhé
    Hai anh em chẳng cùng cha mẹ đẻ
    Chỉ tình thân ừ nhỉ chỉ tình thân
    Xa xôi quá mà cũng lại rất gần
    Đời dâu bể để ta cần tri kỷ./.
    Sưu tầm
     ntst20180463_500
    NGÀY NẮNG LÊN
    Nắng lên rồi em ạ
    Sau mấy ngày mưa giông
    Nhìn xem chú bướm trắng
    Tung tăng bay lượn vòng
    Mấy hôm rồi bão nổi
    Bướm buồn lắm phải không ?
    Lo phận mình bé nhỏ
    Giữa biển đời mênh mông
    Dù ngày mưa hay nắng
    Cũng qui luật đất trời
    Đừng lo như bướm trắng
    Mà nặng lòng em ơi
    Bình tâm trước nghịch cảnh
    Tự nhủ lòng một câu
    Đây chỉ là thử thách
    Cho những bước khởi đầu
    Rồi thì em sẽ thấy
    Đất trời thật bao dung
    Mọi cố công chân chính
    Thành quả sẽ theo cùng
    Sưu tầm

    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 22:27 15/07/2018
    Số lượt xem: 50
    Số lượt thích: 2 người (Nguyễn Quang Huy, Lê Ngọc Hương)
    Avatar
    Nắng cũng lui dần dưới rặng cây
    Còn vương mấy sợi điểm tô ngày
    Mờ loang cuối bãi màn sương phủ
    Nhẹ cuốn bên ngàn ngọn gió lay
    Vệt khói la đà lan tỏa khắp
    Mùi hương phảng phất cũng dâng đầy
    Hồ xanh cá động xao làn nước
    Trước cảnh thanh bình dạ ngất say…
    Sưu tầm.
     ntst20180233_500
    Avatar
    Khoan thai lụa thắm đào dung
    Tinh khôi niềm sáng ngại ngùng vần thơ.
    Vạt tà đưa đẩy lượn lờ
    Khung trời thơ mộng đón chờ duyên thu..!
    Sưu tầm.
     vntst20182523_500
    Avatar
    Sao Thu thay lá.. sang Đông nắng tàn
    Sao Thuyền bỏ bến sang ngang?
    Lời thơ em viết ..chứa chan nỗi lòng
    Canh trường luôn thức hoài trông
    Mong đời đừng có mưa giông phủ phàng
    Sưu tầm.
     vntst20182056_500
     
    Gửi ý kiến

    THCS TAM QUAN BẮC