Tài Nguyên

Chào các bạn

Bạn đến nhà thăm tặng nhau lời chúc
Đừng làm phiền như bãi rác không tên

Ảnh ngẫu nhiên

Ve_cuc_de_ma_dep.flv Bo_tao_hinh_trang_tri_dua_hau.flv Trang_tri_mon_An_Ngon.flv The_la_Tet.flv Nghe_thuat_01.flv NhacThieuNhiHay01.flv NhacVui07.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu_2.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu.flv Tieng_Viet_con_trong_moi_nguoi.flv THUONG_CA_TIENG_VIET.flv Dad_makes_transforming_dresses.flv Day_chuyen_chan_nuoi_va_dong_goi_trung.flv May_thu_gom_rac_bang_nang_luong_mat.flv Nhung_sang_kien_lam_nong_nghiep.flv Thay_noi_kha_hay__gan_gui.flv Nhung_cau_noi_bat_hu_cua_Bac.flv NHAC_CHE_THUOC_NAM.flv Vo_chong_hon_nhau_o_chu_nhin.flv Bac_ho_voi_nghanh_dien.flv

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    2 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > TRANG THƠ >

    Những bài thơ hay 26

    BẰNG LĂNG PHỐ

    Mỏng cánh lụa nghiêng lòng anh điếng lịm

    Sóng mắt dìm anh… tím… anh say…

    Mặc chi em mãi màu áo tím

    để lỗi anh hoài với con tim?

    Tím hờn… tím giận… tím tím thêm…

    Em giấu kiêu sa… xỏa… nhung mềm

    Chiều qua cho dáng sương chờ đợi

    Tím tìm… tím trắng cả gót đêm!

    Biết phố bao lần đón đưa em

    Phố với em thôi… tím bên thềm

    Chờ anh sương rớt… bằng lăng tím

    Tim hồng giờ nhuốm tím rơi rơi…

    Đừng mãi đợi anh tim tím ơi

    Chiều buông anh đã tím một bờ

    Xin em đừng tím… đừng tim tím!

    Tím xót cơ hồ…đau cánh chim…

    Sưu tầm

    ntst20180026_500 

    Nói với anh

    Anh đừng buồn nếu" người ấy" nói yêu em,

    Vì em đâu là người có lỗi.

    Trái tim em nhỏ nhoi yếu đuối,

    Chẳng thể nào ôm ấp bến bờ xa...

    Nếu "người ấy" nói nhớ em những buổi chiều tà,

    Thì anh cũng đừng giận và đừng hờn nữa đấy!

    Nắng quái chiều hôm đẹp trong thơ là vậy.

    nhưng nắng muộn mằn chỉ lóe chút rồi thôi!

    Nếu "người ấy" nói rằng nhớ em mãi không nguôi,

    Thì xin anh cũng đừng buồn đấy nhé!

    Vẫn biết cuộc đời trăm ngàn dâu bể

    Nhưng bến chỉ đợi thuyền- bến nào có sang sông.

    Nếu "người ấy" nói kỷ niệm về em giữ mãi trong lòng.

    Anh cũng đừng ghen với phút xao lòng ấy.

    Nấm mộ tình yêu dù không hương, không khói

    Khi đã chôn rồi, nào sống lại phải không anh!

    Cuộc đời người cũng như một vầng trăng,

    Tròn thèm khuyết...muôn đời vẫn thế.

    Hạnh phúc - Tình yêu như trăng rằm. Đâu dễ.

    Nhưng tất cả sẽ vẹn tròn nếu ta biết nâng niu!

    Sưu tầm

     

    Hoa lan

    Mỗi  sáng tinh mơ ở vườn lan

    Xôn xang cành biết lộc đâm chồi

    Vạch lá ngắm nhìn mầm  hoa chớm

    Rồi đây bật nụ sẽ thành bông

    Run run trước gió cành khan nước

    Thân gầy đẹp nhất có nhành hoa.

    Đầu vườn anh bạn Đen Rô thắm

    Lá dài, chịu nắng,  nhiều  thân cao

    Bông vừa, cánh mỏng hàng xếp sát

    Nhiều màu duyên dáng, dễ chăm nom

    Giống xưa  cánh hở,  hoa cũng nhỏ

    Bông to cánh tròn loài mới hay.

    Áo vàng Vũ Nữ  thướt tha quá

    Xòe đầm khoe sắc dưới nắng mai

    Dã hành, dầy  mỏng, tùy từng giống

    Hoa nhỏ liên dây giấc mộng đầy

    Chập chờn thiếu nữ vui  muôn sắc

    Lung linh váy áo nhiều màu khoe.

    Van Đa loài quí của họ lan

    Rễ to, cọng tròn, thòng lã tã

    Thân đơn, không dớn, cao thẳng đứng

    Lá cứng, cong tròn, nách nở hoa

    Cánh hoa dày,  hở,  kín tùy loại

    Nhành  dài như bướm đậu hai bên .

    Hoa to, lưỡi rộng xòe như cánh

    "Cát Lan" rực rỡ tên Nữ Hoàng

    Lá dày mọc nối cùng  hành giả

    Rễ nhiều quấn quít mọc chồi trên

    Hoa nở đôi cành ba bốn cái

    Dưới nắng cùng em nũng nịu cười.

    Ngọc Điểm chồi  hoa tựa đuôi cáo

    Mỗi năm hẹn gặp một lần  xuân

    Thân ngắn, lá dày cong hai mép

    Ngây ngất hương trần  tim xốn xang

    Rễ dài, to, khỏe  tự do xõa

    Ngơ ngẫn  trần gian, gọi Nghinh Xuân.

    Hoàng Kiếm cành hoa dài, đóa nhỏ

    Thân hình to lớn lá dài cong

    Anh để hoa em buông lõa xõa

    Lòng thòng  vàng biết  tựa pháo rơi

    Rồi em hò hẹn quanh năm nở

    Từng cành dài tận ngất  thế gian.

    Rộn ràng cùng em xuân hẹn đến

    Hồ Điệp cao sang dáng diễm kiều

    Hai cánh to trước,  giữa nhuỵ  xinh

    Ba cánh xoè sau xếp xoay vòng

    Lá dày thân thấp, cành nhiều đóa

    Xuân về cứ ngỡ bướm bầy theo .

    Họ hàng vũ nữ là em đó

    Cành dài từng đóa tua tủa chân

    Nhện xanh thần thoại loài lan ấy

    Nhìn vào dáng ngọc một màu xanh

    Rồi em  mai ấy khi gặp lại

    Xin đừng xa lạ nhé người ơi .

    Rồi  một ngày em thành thiếu nữ

    Rễ mọc dày , củ bật cao to

    Cành hoa thường thược dài cả mét

    Xếp tròn từng đóa nhỏ đốm nâu

    Hoàng Hậu màu hoa đầy huyền bí

    Đi rồi mà vẫn thấy  luyến lưu .

    Sưu tầm

     

    Mẹ !

    Đi khắp thế gian……không ai tốt bằng mẹ

    Gánh nặng cuộc đời……không ai khổ bằng cha

    Nước biển mênh mông……không đong đầy tình mẹ

    Mây trời lồng lộng……không phủ kín công cha.

    Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn

    Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.

    Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không !

    Sưu tầm

     

    Hoa cỏ

    Những bông hoa cỏ nhỏ

    Màu đỏ và màu vàng

    Hương lúa vừa đưa ngang

    Nhẹ rung lên trong gió

    Những bông hoa cỏ nhỏ

    Níu chân ngang lối về

    Màu đỏ tôi đam mê

    Màu vàng em tươi trẻ.

    Có thể nào như thế

    Chỉ chút tình thoáng qua

    Chẳng bận lòng đâu mà

    Lặng thầm tôi bước vội

    Vẫn như nghe em nói.

    Vẫn như nghe em cười.

    Nhưng chỉ mình tôi thôi

    Quay về nơi xa ấy.

    Cố quên đi như vậy

    Đành lòng bớt đam mê

    Dẫu trong tim tràn trề

    Bao yêu thương nồng ấm.

    Bão lòng đang tan chậm

    Tình thoáng rồi nhạt phai

    Chỉ mình tôi nhớ hoài,

    Có những bông hoa cỏ.

    Sưu tầm

     

    Thơm nồng hoa sữa

    Những con đường không còn hương hoa sữa

    Một mình em buộc nhớ giữa thinh không

    Ngoài gió lạnh tâm hồn em trông trải

    Nhớ về anh hương hoa sữa của em.

    Sưu tầm

     

    Qua mùa hoa tết

    Những nỗi buồn đôi lúc rất mênh mông

    Như thành phố chợt mưa chợt nắng

    Như em bỗng chợt đi về ngõ khác

    Như mùa về không đợi gió mang tin.

    Như tay nắm chạm bàn tay đã tết

    Như môi hồng đang lách cách hạt dưa

    Như tường rêu một buổi sáng trở mình

    Xanh biếc cả lòng anh lạ lẫm.

    Như chân níu từng viên sỏi nhỏ

    Trước nhà ai mới lạ đã thành quen

    Như hân hoan làm phố chợt rộn ràng

    Như hạnh phúc đôi khi là gặp gỡ.

    Để đi qua những mùa hoa tết đó

    Ta rất cần thương nhớ để còn nhau.

    Sưu tầm

     

    Hoa Quỳnh

    Ta như kẻ hoài nghi đành bỏ cuộc

    Ngôn ngữ buồn khánh kiệt cứa tim đau

    Ta vắt cạn tận cùng trong nỗi nhớ

    Bóng em về tha thướt quẩn quanh đâu

    Ta ngỡ mất mà chưa đành đánh mất

    Bởi mùi hương ngự trị cánh hoa tàn

    Xa tít tắp từ rừng xưa cổ tích

    Cỏ xanh mềm ảo hóa giấc phù vân

    Mùa thu ấy đôi mắt buồn man mác

    Ngong ngóng chờ hoài niệm hóa rêu xanh

    Ta lục lọi trong ngôi vườn chữ nghĩa

    Chồi cây khô bỗng chuyển nhựa rung cành

    Hồn khẳng khiu khát chờ trăng mở hội

    Ngỡ ngàng đêm mộng điệp thốt lời ca

    Dốc đồi mơ sương mù đan nhánh trổ

    Kết bông choàng ấp ủ dáng kiêu sa

    Em còn đó xõa lòng đêm tóc rối

    Tôi đứng đây bụi lốc mịt mù xa

    Nghìn mắt lá đang nhìn tôi ái ngại

    Đêm nguyệt quỳnh hóa nở kiếp phù hoa …

    ……………………………………..

    Nếu hạnh phúc sẽ khơi nguồn đau khổ

    Thì xin em đừng tìm đến với nhau

    Để một ngày vết nứt nhói tim đau

    Và ân ái nhạt nhòa son môi cũ .

    Quỳnh chỉ nở về đêm trong giấc ngủ

    Như tình yêu chỉ đẹp lúc ban đầu

    Chẳng có gì tồn tại đến ngàn sau

    Khi cơn mộng mù lòa đêm dâng hiến

    Chút hương xưa em miệt mài tìm kiếm

    Cũng bay đi theo gió thoảng trong chiều

    Cuối cùng rồi còn lại với quạnh hiu

    Treo lơ lửng thân mình trên triền dốc

    Rồi có lần giữa mùa mưa thu khóc

    Em quay về dang dở những cuộc chơi

    Giữa thiên thu ai đứng gọi tên người

    Nghe trăm hướng vọng về cơn mưa lũ

    "Từ một đêm đóa Quỳnh buông cánh rũ ..."

    ***************************************

    Vô thường một cõi mênh mang ...

    Loài hoa nhắc nhớ một người…

    Hoa vô thường nhẹ nở.

    Trong bóng tối thênh thang.

    Như đời người ngắn ngủi.

    Mà nặng nỗi đeo mang….

    Sưu tầm

     

    Hoa Xương Rồng Nở

    Biết rằng em đã xa xôi

    Nhớ em lại nhớ cái thời chăn trâu

    Chiều mưa tàu chuối che nhau

    Thoắt thôi em đã thành dâu nhà người ...

    Biết là em quá xa rồi

    Cớ chi dạ cứ bồi hồi nôn nao

    Cõi riêng nào có người nào

    Chiều nay anh lại rẽ rào tìm sang ...

    Bời bời ngọn gió ngổn ngang

    Hoa xương rồng vẫn nở vàng lối xưa

    Ngõ tre nghe lá đổi mùa

    Bóng em khuya sớm nắng mưa đi về

    Mẹ cười khoé mắt đỏ hoe

    Anh ngồi nghe gió thổi se lá vườn ...

    Thương anh mẹ gọi bằng con

    Có gì ấm áp, gần hơn mọi ngày

    Có gì vời vợi nước mây

    Anh thành khách lạ qua đây ghé nhờ

    Bến quê còn nỗi hẹn hò

    Mình anh trở lại ... con đò đã sang ...

    Nhớ em anh dạo thăm làng

    Sương thu bảng lảng đôi hàng cây thưa

    Đường xưa thoảng chút hương xưa

    Chiều quê ngỡ có em vừa đi qua .

    Miên man anh lại về nhà

    Giếng thu với mảng trăng ngà có nhau

    Tưởng như em mới gội đầu

    Gương con treo vội lệch sau cột nhà

    Tưởng như em mới bước ra

    Nghe đau sang ngoại biếu bà bát canh

    Hoa xương rồng nở xanh xanh ...

    Sưu tầm

     

    Vàng Đóa Hoa Dương

    Đêm đêm ta trở về

    Hồn ta còn ẩn lại

    Dưới chùm hoa man dại

    Là nụ cười lách lau

    Những giờ ta xa nhau

    Là tình thêm níu lại

    Mười ngón dài vụng dại

    Cầm mảnh ngày rơi mau

    Thời gian như con cá

    Quẫy khỏi lòng bàn tay

    Thời gian như chiếc lá

    Rụng xuống đau nhành cây

    Thêm một ngày mất đi

    Gói buồn trong tà áo

    Ta gửi hồn khờ khạo

    Nấp trong rừng tóc hương

    Ai có đi bên đường

    Vô tình va cánh gió

    Có nghe gì trong đó

    Một tiếng lòng ta vương

    Một ngày như sông Thương

    Một nửa trong, nửa đục

    Ta thương con bèo lục

    Vàng một đóa hoa dương.

    Sưu tầm

     

    TUYẾT TRẮNG HOA SƯA

    Xin đừng nhầm hoa sữa với hoa sưa

    Hoa sữa đua hương, hoa sưa khoe săc

    Hoa sữa thu vàng, hoa sưa xuân ngát

    Hà Nội ơi thơm, đẹp tự bao giờ

    Không thể tả bằng lời vẻ đẹp hoa sưa

    Đẹp hơn cả những ngôn từ đẹp nhất

    Chỉ kính cẩn nghiêng mình trong ngây ngất:

    Sắc trắng hoa sưa- trinh trắng hồn xuân

    Nắng thẫn thờ, mây cũng phải dừng chân

    Trước vẻ đẹp trên muôn vàn vẻ đẹp

    Như hoa tuyết bung trắng trời xuân biếc

    Hà nội ơi, ta lạc cõi tiên thần

    Anh mãi chờ sắc trắng tháng ba xuân

    Đường Bách Thảo hoa sưa bừng tỏa sáng

    Em tan trường nở tung tà áo trắng

    Áo cùng hoa rải trắng giấc anh mơ

    Lãng mạn vô cùng khi em gọi hoa “mưa”

    Hoa rụng thành mưa xô chiều lộng gió

    Mưa tuyết trắng bay nghiêng vào nỗi nhớ

    Vắt đẹp dâng đời hoa vội vã thăng hoa

    Có thể nào em lại gọi hoa “xưa”

    Hoa sưa chứ, niềm say “sưa” không cũ

    Hoa mãi mới trong rêu phong phố cổ

    Dâng tình xuân trắng nõn, trong ngần

    Tháng ngày ơi, nhanh cho đến mùa xuân

    Tuyết trắng hoa sưa chúng mình cùng đợi

    Lại nhặt hoa bay trắng trời Hà nội

    Rải cho đầy trắng muốt những vần thơ.

    Sưu tầm

     

    MÙA HOA SỮA VỀ

    Hà Nội mùa Thu, cây cơm nguội vàng.

    Cây bàng lá đỏ, nằm kề bên nhau

    Phố xưa nhà cổ, mái ngói thâm nâu.

    Hà Nội mùa Thu, mùa Thu Hà Nội

    Mùa hoa sữa về, thơm từng cơn gió

    Mùa cốm xanh về, thơm bàn tay nhỏ

    Cốm sữa vỉa hè, thơm bước chân qua...

    Hồ Tây chiều Thu, mặt nước vàng lay,

    Bờ xa mời gọi, mầu sương thương nhớ,

    Bầy sâm cầm nhỏ vỗ cánh mặt trời

    Hà Nội mùa Thu, đi giữa mọi người

    Lòng như thầm hỏi tôi đang nhớ ai?..

    Sẽ có một ngày từng con đường nhỏ trả lời cho tôi.

    Sẽ có một ngày mùa Thu Hà Nội trả lời cho tôi...

    Sưu tầm

     

    Bông Điên Điển

    Tôi biết có nồi canh điên điển

    Cá bông lau, đậu bắp, mỡ hành

    Em ngậm cái màu bông chín nõn

    Thẹn thùng không nói được tiếng "anh"

    Bông điên điển trên sông xưa lắm

    Mù nước lên tôi nhớ Tháp Mười

    Bông điên điển trên sông sang lắm

    Tôi thả tình bèo giạt hoa trôi

    Bông điên điển trên sông xưa lắm

    Em chèo ghe, tôi hái trộm về

    Trời giận nên làm con nước lớn

    Lụt tháng mười, em mất bến quê

    Từ đó tôi tìm bông điên điển

    Ai đem dị thảo đến nhà hàng

    Con sáo sang sông con sáo hiếm

    Kỳ hoa thành lẩu đãi nhà quan

    Đâu biết có nồi điên điển luộc

    Ăn thay cơm trên sóng thủy thần

    Em ngậm cái màu bông nước mắt

    Kỷ niệm buồn như một tiếng "anh"

    Ở phố tôi thèm cơn nước lụt

    Để bông ngày ấy tự trôi xuôi

    Đâu biết chính mình đang phụ bạc

    Bông chát, lòng em cũng ngậm ngùi.

    Sưu tầm

     

    Bây giờ mùa hoa doi

    Trắng một vùng Quảng Bá

    Sóng ven hồ cứ vỗ

    Xanh một vùng cây tre.

    Ta đến với ta đi

    Bao lần anh có nhớ?

    Dưới vòm cây lặng lẽ

    Dưới vòm cây chờ mong.

    Cánh buồm trôi ngoài sông

    Bò tập cày trên bãi

    Nâu một vùng đất mới

    Đôi tay người gieo trống.

    Anh có đi cùng em

    Đến những miền đất lạ

    Đến những mùa hái quả

    Đến những ngày thương yêu?

    Qua nắng sớm mưa chiều

    Qua chặng đường tan phá

    Qua rất nhiều nỗi khổ

    Qua rất nhiều niềm vui.

    Anh có nghe hoa doi

    Quanh chổ mình đứng đó?

    Hoa ơi sao chẳng nói

    Anh ơi, sao lặng thinh?

    Đốt lòng em câu hỏi :

    Yêu em nhiều không anh?

    Xuân Quỳnh

     

    MỘT THUỞ HỒN NHIÊN

    Thuở hồn nhiên đẹp lắm sân trường

    Đuổi bắt bướm ép vào trang vở

    Em áo trắng một lần qua cửa

    Tay cầm nhành phượng đỏ cợt hồn tôi

    Em đi rồi mơ ước bỗng xa khơi

    Phượng ở lại với đời tôi lay lắt

    Màu đỏ ấy chong mùa hè trong mắt

    Cho hồn tôi tỏa nắng giữa sân trường

    Dẫu cho màu nắng sáng như gương

    Tôi tìm đâu bóng em ngày ấy

    Thềm lớp cũ bờ rêu xanh xanh mãi

    Dấu chân người tôi nhặt ở trong mơ

    Kỉ niệm bây giờ còn ở trong thơ

    Màu áo trắng đã trở thành huyền thoại

    Em như chim xa rừng không trở lại

    Tôi đời cây giữ mãi sắc phượng buồn...

    SƯU TẦM

     

    Hoa bằng lăng

    Có một mùa hạ nồng nàn trên cánh bằng lăng

    Cô bé ơi sao em vờ không thấy

    Khi phượng vĩ bùng lên rực cháy

    Hoa bằng lăng lặng lẽ tím trong chiều

    Có kẻ giật mình như thể bắt đầu yêu

    Sợ tuổi thơ vì sao xanh bay đi mất

    Cái màu tím dâng lên từ lòng đất

    Sao em cứ vô tình không biết đến chia tay

    Chỉ tại bông hoa đầu tiên ấy tím say

    Mà nỗi nhớ đầu tiên cứ tìm về cô bé

    Mây hạ lang thang như bâng khuâng rất nhẹ

    Muốn nói cùng em - đã tím - mắt chiều.

    Sưu tầm

     

    Bông hồng vàng

    Vu Lan về con cài lên ngực

    Bông hồng vàng báo hiếu mẹ cha

    Tháng bảy mưa ngâu hay nước mắt nhạt nhoà

    Của những đứa con nhớ về cha mẹ

    Một nén hương thơm nồng nàn lặng lẽ

    Nỗi lòng con đau đáu những niềm thương

    Dù bao năm dù có hoá vô thường

    Công sinh dưỡng vẫn là công lớn nhất

    Cả cuộc đời mẹ cha tất bật

    Cho chúng con lẽ sống tình yêu

    Đại dương bao la đâu đã là nhiều

    Với chúng con cha mẹ là tất cả

    Có đôi lúc.

    Mải mê quay với dòng đời ồn ã.

    Những đô hội thị thành

    Những phương trời lạ

    Chợt giật mình

    Tỉnh giấc nhớ mẹ cha

    Sưu tầm

     

    Hoa Tường Vi

    Trắng với hồng và tim tím nhạt

    Tựa màu mây phiêu lãng cuối trời xa

    Hoa tường vi như thực lại như mơ

    Cùng tôi sống suốt một thời trẻ dại.

    Vóc nhỏ nhắn trước tầm gió thổi

    Tôi hiểu điều trong lá nói lao xao

    Ở nơi nào bởi điệu ca dao

    Từng ca ngợi một loài hoa chưa có.

    Hoa phảng phất mối tình trong truyện cổ

    Mang lỡ lầm oan ức đã xa xôi.

    Hoa tường vi thời trẻ dại của tôi

    Bên mái rạ một mảng vườn hẻo lánh

    Ngày mưa bụi khắp nẻo đường và lạnh

    Những cụm hồng cụm tím lẫn màu xanh

    Tôi có hoa bè bạn bên mình

    Hoa hiểu cả những điều tôi chẳng nói

    Tôi đã qua bao thác ghềnh đá núi

    Qua thời gian tóc thoáng sợi màu mưa

    Hoa tường vi của những ngày xưa

    Tôi vẫn nhớ một màu mây phiêu lãng

    Sưu tầm

     

    Hoa cúc

    Có thay đổi gì không cái màu hoa ấy

    Mùa hạ qua rồi lại đến mùa thu 

    Thời gian đi màu hoa cũ về đâu

    Nay trở lại vẫn như còn mới mẻ.

    Bao mủa thu hoa vẫn vàng như thế              

    Chỉ em là đã khác với em xưa                     

    Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa             

    Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất.

    Bao ngày tháng đi về trên mái tóc              

    Chỉ em là đã khác với em thôi                 

    Nhưng màu hoa đâu dễ quên nguôi            

    Thành phố ngợp ngày nao chiều gió dậy    

    Gương mặt ấy lời yêu thuở ấy                   

    Màu hoa vàng vẫn cháy ở trong em

    Sưu tầm

     

    Đã nhạt màu phượng cũ

    Những vòm cây trĩu nắng đứng lơ ngơ

    Tiếng ve kêu như cắt từng cuống lá

    Tập vở quen chạm trang cuối bất ngờ.

    Thời gian, con đường gót đỏ em qua

    Bồi hồi trong tôi tuổi thơ dừng lại

    Lặn vào trong, vào sâu, sâu mãi

    Như những ao làng ủ lá mục tháng năm.

    Rồi trời sẽ gắt hơn

    Phượng vội vàng những giấc mơ ngợp nắng

    Màu cũ từ đáy ao làng lá mục

    Gợi những nếp nhăn già nua gợn sóng

    Tuổi thơ đi qua bụi khuất mặt người.

    Mình đã chia tay

    Rồi sẽ chia tay bốn mùa

    Tình yêu là phép toán

    Cộng dần mất mát cho nhau.

    Tôi nhấn vai mình vào sôi động triền miên

    Những cuộc tình sao băng  vụt qua

    Những cuộc tình sao chổi

    vết xoay lưng ngàn năm còn lẳng lặng

    Ngậm ngùi theo những tháng năm…

    Sưu tầm

     

    Bài học đầu cho con

    Quê hương là gì hở mẹ

    Mà cô giáo dạy phải yêu

    Quê hương là gì hở mẹ

    Ai đi xa cũng nhớ nhiều

    Quê hương là chùm khế ngọt

    Cho con trèo hái mỗi ngày

    Quê hương là đường đi học

    con về rợp bướm vàng bay

    Quê hương là con diều biếc

    Tuổi thơ con thả trên đồng

    Quê hương là con đò nhỏ

    Êm đềm khua nước ven sông

    Quê hương là cầu tre nhỏ

    Mẹ về nón lá nghiêng che

    Là hương hoa đồng cỏ nội

    Bay trong giấc ngủ đêm hè

    Quê hương là vàng hoa bí

    Là hồng tím giậu mồng tơi

    Là đỏ đôi bờ dâm bụt

    Màu hoa sen trắng tinh khôi

    Quê hương mỗi người chỉ một

    Như là chỉ một mẹ thôi

    Quê hương nếu ai không nhớ...

    Sưu tầm

     

    Hoa Nở Theo Trăng

    Trước hiên một đóa hoa quỳnh

    Chờ trăng sắp nở, rung rinh búp đầy.

    Ngoài hiên lấp loáng sau cây

    Mảnh trăng mười chín hé mây hiện dần.

    Thời gian như sơi chỉ giăng

    Không gian như bản nhạc dâng hài hòa

    Bỗng từng cao trăng hiện ra

    Cũng là vừa lúc đóa hoa nở bừng.

    Trên hoa trăng sáng một vùng

    Dưới trăng hoa nở bừng bừng nhụy bông

    Hoa là trăng đậu cành cong

    Trăng là hoa ngự trời trong ngời ngời.

    Hoa trăng với lại hồn tôi

    Phút giây hư thực đất trời trôi qua.

    Đến khi thức dậy nhìn ra

    Ánh trăng vừa tắt, sắc hoa vừa tàn

    Sưu tầm

     

    Hoa Phù Dung

    Ru em câu hát ngày xưa

    Đóa phù dung hỡi bây giờ nơi đâu?

    Mười năm câu hát còn đau

    Vườn xưa hoang vắng lá nhàu bước chân

    Người đi hứng gió bụi trần

    Cây phù dung đã mấy lần ra hoa

    Em về nhặt tháng ngày xa

    Nhặt thêm câu hát ươm qua nỗi buồn

    Sưu tầm

     

    MỘT MÙA HOA

    Biết là mùa hoa ấy đã xa

    Em ngập ngừng với sắc hương còn lại

    Ngơ ngác trở về thời thơ dại

    Ngô nghê những tiếng nói đầu

    Chiều đông còn ở phía sau

    Xuân vội tìm về giêng cũ

    Ngôi nhà nồng nàn ánh lửa

    Mơ màng vời vợi trời xa

    Biết là mùa hoa ấy đã xa

    Hương xuân còn vương vai áo

    Cành lá vu vơ mộng ảo

    Tay tìm hái những ngọn thơ

    Biết là mùa hoa ấy đã xa

    Hoa còn dặt dìu trong lời ai hát

    Nắng còn ấm trong từng nốt nhạc

    Anh xốn xang trong nỗi nhớ mùa....

    Biết là mùa hoa ấy đã xa.........

    Sưu tầm

     

    HÀ NỘI ĐÓA HỒNG XINH

    Kìa rực rỡ một bông hồng khép cánh

    Sợ gió kia cướp mất cả làn hương

    Kiêu sa thế mà mắt em khép ánh

    Sợ rằng anh hớp mất cả hồn thương

    Em rực rỡ như đóa hồng hương sắc

    Lời nói là hương, gương mặt là hoa

    Còn gai nhọn nơi nào em giấu mất

    Để một ngày đâm toạc trái tim ta

    Dù rỉ máu trái tim anh vẫn đập

    Có gian nan mới biết quý thành công

    Yêu hoa đẹp cần biết yêu gai sắc

    Bởi sợ gai chẳng hái được hoa hồng

    Để vườn anh có đóa hoa tuyệt mỹ

    Lời nói là hương, gương mặt hoa hồng

    Còn gai nhọn mất đâu rồi ấy nhỉ

    Khi vườn mình nở những đóa hồng con

    Em Hà Nội- những gai hồng nhọn hoắt

    Hỡi chàng trai đừng vội mất niềm tin

    Hãy nhìn đóa hồng quên đi gai sắc

    Đừng nhìn gai quên mất đóa hồng xinh

    Sưu tầm

     

    Hoa Đêm - Xuân Diệu

    Chen lá lục, những búp lài mở nửa

    Hớp bóng trăng đầy miệng nhỏ xinh xinh

    Vì gió im và đêm cứ làm thinh

    Đoàn giây phút cũng lần khân, nghỉ đã

    Trăng ở đó, đất vườn thêu bóng lá

    Trời trên kia vàng mạ, sáng như băng

    Lá lim dim trên mấy ngọn bằng bằng

    Cánh lả lả chờ tay ai đón đẩy

    Ôi vắng lặng! - Trong giờ mơ ngủ ấy

    Bông hoa lài thức dậy sáng từng đôi

    Hoa lài xanh dưới ánh nguyệt tuôn trời;

    Ánh nguyệt trắng trên hoa lài đúc sữa.

    Sao họ khéo nõn nà mà bợ ngợ

    Những nàng hoa chờ đợi gió phong lưu!

    Đáng yêu thay trong vẽ khẽ nghiêng đầu

    Lá xanh đỡ yêu yêu thân tuyết bạch.

    Nguyệt lác đác tiếng nỡ giòn lách tách

    Lòng phơi phơi chừng đợi cái ong châm....

    Miệng thở ra hương, hương tỏa tình ngầm

    Hoa kỳ nữ đã mở lời trêu ghẹo...

    Chàng gió lạ đi khuya ngoài khuất nẻo

    Nghe tiếng thơm liều liệu đến tìm hương

    Cánh du lang tha thướt phấn qua tường;

    Áo công tử dải là vương não nuột.

    Này hoa ngọc đã giật mình trắng muốt

    Thoảng tay tình gió vuốt - bỗng lao đao...

    Hương hiu hiu bên gió cũng ngạt ngào

    Hôn nho nhỏ mà đầu hoa nặng trĩu.

    Là màu sắc hay chỉ là âm điệu?

    Là hương say hay ấy chính rượu thơm?

    Gió canh khuya hay nghìn cánh tay ôm?

    Trăng mối lái phủ màng tơ mơ mộng...

    Gió chắp cánh cho hương càng tỏa rộng

    Xốc nhau đi vào khắp cõi xa bày...

    Và hương bay, thì hoa tưởng hoa bay..

     

    Cánh phượng hồng thuở ấy

    Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ

    Dấu chân xưa ai để lại sân trường

    Ta có một thời yêu không dám ngỏ

    Ngày chia tay em chợt đẹp lạ thường

    Bốn năm năm em vẫn làm kẻ lạ

    Mỗi ngày chân em giẫm nát hồn tôi

    Tôi như ngọn gió ngoài song cửa

    Mang chút bụi buồn đi xa xôi.

    Có lúc hồn tôi bừng tỉnh ngộ

    Em vẫn là em giữa mọi người

    Hỡi ôi, ánh mắt vô cùng lặng

    Mà ở trong tôi ngó ngợp trời

    Tôi với em chỉ là khoảnh khắc

    Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời

    Em cũng như muôn người con gái khác

    Cớ vì sao môi cháy đỏ lòng tôi?

    Chiều nay nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc

    Mắt ai xưa chợt thức giữa sân trường

    Tự trách mình chẳng nói được yêu thương

    Để bay mất cánh phựơng hồng thuở ấy.

    Sưu tầm

     

    Tình hoa

     Một bông hoa trắng muốt

    Nép trong cành lá xanh

    Gió nhẹ đưa khe khẽ

    Năm cánh dài mỏng manh.

    Gió nhẹ đưa khe khẽ

    Thoảng hương hoa bay xa

    Lung linh trong màu nắng

    Ong bướm về hát ca.

    Rồi một ngày không xa

    Hoa mong manh đâu còn

    Nhìn trên cành lại thấy

    Lủng lẳng những quả non.

    Ong bướm lại hát ca

    "Ôi bông hoa cao quý

    Đẹp như tình mẹ cha

    Dâng cho đời tất cả”.

    Sưu tầm

     

    Có một mùa hoa

    Không nỡ để mùa đi lặng lẽ tháng ba

    Đất trời nở bừng hoa bách hợp

    Tinh khiết trắng giữa tháng tư nắng rát

    Mỗi nhành hoa là một nhành mây

    Chẳng biết giờ này người ở đâu

    Có còn nhớ về mùa hoa - nuối tiếc?

    Thuở bên nhau làm sao em biết

    Sẽ có một mùa hoa như thế nở trong em...

    Và biết đâu tháng năm chất chồng em rồi cũng lãng quên

    Một thời đam mê, một thời da diết

    Sẽ chỉ còn những nhành hoa như những dòng nước mắt

    Nở rụng âm thầm dịu mát tháng tư

    Sưu tầm

     

    Màu dã quỳ

    Ngơ ngẩn màu hoa dã quỳ vàng

    Nắng chiều vàng rợp cả không gian,

    Em qua áo cũng vàng xao xuyến

    Tôi đứng chôn chân đến võ vàng!

    Sưu tầm

     

    Con đường hoa đỏ

    Nắng chói chang sân trường

    Ru khô từng chiếc lá

    Phượng rơi rơi ven đường

    Mây chiều theo gió lạ!

    Những chiều hạ cuối cùng

    Lang thang con đường nhỏ

    Mười hai mùa hạ đỏ

    Mười hai mùa mến thương!

    Xưa cùng ai đến trường

    Chung con đường hoa nắng

    Những dấu chân thầm lặng

    Vô tình giẫm trùng nhau!

    Con đường cát trắng phau

    Những ngày mưa tháng gió

    Vui cùng đi qua đó

    Buồn cùng về qua đây!

    Mười hai mùa thu gầy

    Mười hai mùa xuân biếc

    Bốn nghìn chiều thân thiết

    Con đường tuổi thơ ngây!

    Con đường về chiều nay

    Sao mà buồn xa ngái

    Trên cành ve gọi mãi

    Người ơi! Giờ nơi đâu?

    Sưu tầm

     

    Lời chúc hoa đào

    Trong hơi thở Mùa Xuân

    Làm sao em đến hết

    Bao nhiêu nụ Hoa Đào

    Đã nở ra thắm thiết.

    Cầm Chiếc Vé Ngày Tết

    Dắt tay em lên tàu

    Đường ray hồng vô tận

    Nối vòng quanh Địa Cầu.

    Muốn ôm em thật lâu

    Giữa Nhà Ga Trái Đất

    Anh định nói một câu

    Bỗng tự dưng quên mất.

    Và Mùa Xuân Thứ Nhất

    Và Nụ Hôn Đầu Tiên

    Hoa Đào chia đều tất

    Cho anh và cho em.

    Có gì đó thiêng liêng

    Phút giao thừa đã tới

    Hữu Nghị và Bao Dung

    Như lời người mong đợi.

    Sưu tầm

     

    Hoa thuỷ tiên

    Có một loài hoa không biết tên

    Vàng tươi như là nỗi buồn riêng

    Tôi e những hạt linh hồn ấy

    Rơi xuống thành hoa giữa tự nhiên

    Nghe nói người tiên vẫn hiện hình

    Bước ra từ những coi u linh

    Em như cô Tấm trong hoa thị

    Về đứng nhìn tôi trên nước xanh

    Yên tĩnh rừng thông rộng bốn bề

    Mặt hồ mờ mịt khói giăng che

    Có con chim nhỏ trong lau sậy

    Thoảng giọng người tình chợt lắng nghe

    Chim nhạn bay về thu vắng không

    Mình tôi trở lại với đồi thông

    Sao trên làn nước trong xanh ấy

    Vẫn hiện xôn xao một bóng hồng

    Hoa dại người đời chẳng biết tên

    Sinh ra như loài cỏ ưu phiền

    Nhớ em ngà ngọc bên hồ nước

    Tôi gọi em là hoa thủy tiên.

    Sưu tầm

     

    Hoa cúc xanh

    Em tặng anh bông hoa cúc màu xanh

    Màu hoa quý tìm một thời chẳng thấy

    Ước mong hoa mãi như màu ngày ấy

    Như cái nhìn xanh biếc dõi trông theo.

    Sưu tầm

     

    Bao giờ ngâu nở hoa

    Những bông hoa nho nhỏ

    Chỉ có chút hương đêm

    Ẩn vào trong kẽ lá

    Như mối tình lặng câm

    Vượt qua tháng qua năm

    Vượt qua đồi qua suối

    Bỗng gặp một mùi hương

    Như lời yêu thầm gọi

    Như ánh đèn chờ đợi

    Như ánh mắt bao dung

    Trong cơn khát cháy lòng

    Bỗng tìm ra nguồn nước

    Mùi hương không hẹn trước

    Tình yêu đến bất ngờ.

    Em đâu biết bao giờ

    Mùa hoa ngâu ấy nở

    Anh như cây đàn khóa

    Sợi dây còn ngân vang

    Em đi hết lòng em

    Lại gặp lời hát đó

    Hoa ngâu ở nơi nào

    Em cũng không biết nữa

    Em chỉ biết tình em

    Như ngâu vàng vẫn nở

    Xuân Quỳnh

     

    Hoa Ngâu

    Em có chồng rồi. Ta vắng nhau

    Một hôm chợt gặp giữa vườn ngâu

    Em đi gót nhẹ hơn ngâu rụng

    Sợ chạnh lòng ai những nỗi đau

    Sưu tầm

     

    Phượng: Tên em chói chang

    Em là hoa phượng

    Sao em chỉ nở

    Một lần năm xưa?

    Cánh hồng tuổi thơ

    Nhuộm anh nỗi nhớ

    Sắc hè chói chang...

    Hoa phượng vẫn nở

    Mỗi bận hè sang

    Mùa sau mùa trước

    Sắc hè chói chang...

    Nhưng người đâu thấy?

    Sắc hoa đang cháy

    Trên bầu trời xanh

    Sưu tầm

     

    Nhành Phượng Đầu Thu

    Thành phố đã sang thu

    Nắng vàng xiên cuối ngõ

    Cơn gió chuyển sang mùa

    Thổi dài như nỗi nhớ

    Nhành phượng nào thoáng đỏ

    Vấn vương chiều chưa đi?

    Trong màn mưa màu xanh

    Gội hàng cây dọc phố

    Hoa đơn côi bé nhỏ

    Mưa không rơi thấm mình

    Cành hoa tròn hé nở

    Một niềm vui lặng thinh!

    Níu lại mảnh trời riêng

    Của mùa qua xao động

    Tiếng sẻ ríu ran thềm

    Tiếng ve rào rạt sóng

    Cánh diều chao nắng bỏng

    Âm ấm màu hoa sôi.

    Cơn sấm lặng yên rồi

    Hè ơi! Mùa đã chín

    Có chi mà bịn rịn

    Sen tàn hương cốm bay

    Cô Tấm rời trái thị

    Hái bưởi vàng trên cây!

    Mảnh bìa xanh thơ ngây

    Bọc niềm vui tuổi nhỏ

    Ép vào trang vở mới

    Cánh hoa màu yêu thương

    Trống dồn xua nỗi nhớ

    Đưa mùa thu tựu trường!

    Tưởng nhành hoa nỡ muộn

    Hóa thu về sớm hơn

    Sưu tầm

     

    Vịnh Hoa Cúc

    Thu về nhuộm thắm nét hoàng hoa

    Sương đẫm trăng lồng bóng thướt tha,

    Vẻ mắt khác chi người quốc sắc

    Trong đời tri kỷ chỉ riêng ta

    Sưu tầm

     

    Cành Đào Nguyễn Huệ

    Hẳn nhớ Thăng Long, hẳn nhớ đào?

    Mai vàng xứ Huế có khuây đâu?

    Đào phi theo ngựa về cung nhé!

    Nở cạnh đài gương sắc chiến bào

    Hoa Đào Nở Sớm

    Hoa đào trước ngỏ em qua

    Sáng nay bỗng ướm cành hoa vào mùa

    Đầy vườn lộc biết cây tơ

    Năm đi chưa hết, đã ngờ xuân đâu

    Bỗng dưng một đóa hoa đầu.

    Nghe như đất lạ năm nào gặp em

    Phải rằng xe xích thời gian

    Vầng dương bên ấy mọc sang bên này?

    Nắng hoe, bướm trở mình bay

    Cành non nở vội kịp ngày chào hoa.

    Lòng anh tự độ em qua

    Hoa bay bướm dạo cùng ta vào đời

    Sưu tầm

     

    Trồng Hoa Cúc

    Thích trồng hoa cúc để xem chơi

    Cúc ngó đơn sơ lắm mặn mòi

    Đêm vắng gần kề say chén nguyệt

    Vườn thu vắng vẻ đủ mua vui

    Sưu tầm


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 17:39 13/02/2018
    Số lượt xem: 112
    Số lượt thích: 1 người (Lê Ngọc Hương)
    Avatar

    Đi khắp thế gian……không ai tốt bằng mẹ

    Gánh nặng cuộc đời……không ai khổ bằng cha

    Nước biển mênh mông……không đong đầy tình mẹ

    Mây trời lồng lộng……không phủ kín công cha.

    Tần tảo sớm hôm mẹ nuôi con khôn lớn

    Mang cả tấm thân gầy cha che chở đời con.

    Ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc

    Đừng để buồn lên mắt mẹ nghe không !

     
    Gửi ý kiến

    THCS TAM QUAN BẮC