Tài Nguyên

Chào các bạn

Bạn đến nhà thăm tặng nhau lời chúc
Đừng làm phiền như bãi rác không tên

Ảnh ngẫu nhiên

Ve_cuc_de_ma_dep.flv Bo_tao_hinh_trang_tri_dua_hau.flv Trang_tri_mon_An_Ngon.flv The_la_Tet.flv Nghe_thuat_01.flv NhacThieuNhiHay01.flv NhacVui07.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu_2.flv Mau_Tim_Tinh_Yeu.flv Tieng_Viet_con_trong_moi_nguoi.flv THUONG_CA_TIENG_VIET.flv Dad_makes_transforming_dresses.flv Day_chuyen_chan_nuoi_va_dong_goi_trung.flv May_thu_gom_rac_bang_nang_luong_mat.flv Nhung_sang_kien_lam_nong_nghiep.flv Thay_noi_kha_hay__gan_gui.flv Nhung_cau_noi_bat_hu_cua_Bac.flv NHAC_CHE_THUOC_NAM.flv Vo_chong_hon_nhau_o_chu_nhin.flv Bac_ho_voi_nghanh_dien.flv

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    5 khách và 0 thành viên

    Hỗ trợ trực tuyến

    Sắp xếp dữ liệu

    Gốc > TRANG THƠ >

    Những bài thơ hay 37

    NỬA CHIỀU

    Có phải nắng chành hanh đang giành nỗi nhớ

    Nên mùa Xuân bỏ lỡ ngón tay đan

    Con dốc đổ xốn xang bàn chân ướt

    Mà chiều nghiêng ! Nghiêng cả dấu hình hài

    Giọt nắng trôi theo hương úa tàn phai

    Con đường cũ mốc meo cài hoang phế

    Đón hôn chiều héo trễ mắt ai cay

    Mây trắng quá ! Thân hao gầy run rẫy

    Đêm thật dài cho những hờn giận lẫy

    Ngày vội qua yêu thương dậy trong lòng

    Lối đi về nắng vây nhớ mênh mông

    Đời long đong ! Một chiều thu lỡ bước

    Leo đỉnh anh nửa đường con dốc trượt

    Nửa  yêu thương nửa như muốn trách hờn

    Vướng cỏ mềm vấp ngã  bởi đường trơn

    Tim luống cuống đợi chiều vàng xa lắc

    Sưu tầm

     ntst20180264_500

    Niềm tin

    Một chiếc lá bay

    Qua khung cửa sổ

    Nụ hôn còn đó

    Anh vội vã trao

    Giọng nói ngọt ngào

    Gieo mầm tình ái

    Xin em đừng ngại

    Tựa vào vai anh

    Hai mái đầu xanh

    Cùng chung nguyện Ước

    Mùa xuân phía trước

    Tràn ngập con đường

    Vui vẻ phố phường

    Hai ta cùng bước

    Niềm Tin có được

    Cũng nhờ tình em

    Gió lạnh từng đêm

    Không cần chăn ấm

    Có em nồng thắm

    Sưởi ấm tim mình

    Một nụ cười xinh

    Đông tàn tan biến

    Tình em là biển

    Dạt dào lòng anh

    Sưu tầm

     

    NGƯỢC GIÓ

    Nhắn người ngược gió mộng tan

    Trăm năm một kiếp mây ngàn nghiêng che

    Vầng trăng nhão bạc qua khe

    Buồn vui tan hợp áo the chửa từng

    Dập dìu mây trắng lưng chừng

    Thang lang cánh nhạn mịt mùng về đâu

    Bờ mi đẫm thấm giọt sầu

    Ngực xanh từ đó úa nhàu tim côi

    Gởi người ở chốn xa xôi

    Lời thương lời nhớ muôn đời chẳng quên

    Chập chờn giấc ngủ chẳng yên

    Huyên thuyên bóng lá bên hiên tràn về

    Đêm nay sương phủ lê thê

    Vườn đông vỡ vụn tái tê cõi lòng

    Phố khuya gõ khúc hư không

    Sương ngàn ủ bóng động hồn hoa rơi

    Sầu đông nhớ rụng tơi bời

    Cánh hoa bạc mệnh một đời bơ vơ

    Nhớ nhung trăng cũng dại khờ

    Rưng rưng tím rụng đôi bờ tương tư

    Sưu tầm

     

    ĐỜI CHỈ LÀ TẠM

    Chợt nghe cơn gió sang đông

    Liêu xiêu cõi tạm mênh mông chữ khờ

    Phải chi ta cứ ngây thơ

    Xuân vui cho thỏa đừng chờ thu sang

    Vào đời chen chúc dối gian

    Đức nhân biến dạng chỉ trang phu phàm

    Quẩn quanh mây gió mưa ngàn

    Vấn phải dòng đục mi tràn lệ rơi

    Thiên đường một kiếp rong chơi

    Trăng lặn sau núi ta rơi đáy chiều

    Sưu tầm

     

    Buồn.

    Hôm qua buồn trốn đi đâu

    Để cho nỗi nhớ nát nhàu con tim

    Buồn trốn bay theo cánh chim

    Em hơn hớt ngóng phải tìm bóng anh

    Buồn rơi tìm chốn an lành

    Mà sao anh vẫn đành hanh hững hờ

    Buồn rơi vào cả giấc mơ

    Tủi thân em khóc ướt mờ bóng đêm

    Buồn ơi ! Tao mãi đi tìm

    Mày trốn cho kỹ để tim tao nhờ

    Tìm vui ở chốn văn thơ

    Cũng vì tại nó tim khờ ! Khờ thêm

    Sưu tầm

     ntst20180279_500

    Nỗi nhớ

    Em đập nỗi nhớ ra từng mảnh

    Xem xem ! Thử còn bóng dáng anh

    Muốn xé tung ra mảng trời xanh

    Lạy ông trời để duyên lành ghé thăm.

    Ông bảo rằng nơi nào đó xa xăm

    Hình như kiếp trước chết bằm cái duyên

    Tự nhiên em muốn huyên thuyên

    Rao bán cay đắng kiếm tiền xài chơi

    Ai mua em bán cho thảnh thơi

    Mẹ cha cái kiếp ru hời gió trăng

    Mảnh yêu em cất để dành

    Lỡ khi đói nhớ em mang ra dùng

    Sưu tầm

     

    TA RU TA

    Em gọi nụ cười trên mắt mi ngoan

    Gọi hồn nhiên để chiều diều căng gió

    Gọi xuân sang mở cửa hoa chào ngõ

    Để quên đời cay đắng bỏ rơi em

    Lỡ gió về làm rét lạnh hằng đêm

    Em phải tự kiếm chăn mà ủ ấm

    Tự ru em bằng giấc mơ nồng thắm

    Nhoẻn miệng cười dẫu đời trách mắng nha

    Ru đi em ! Tự ru nỗi xót xa

    Đời phụ rẫy dành ta bao gian dối

    Lệ có ướt ! Sầu tràn về mỗi tối

    Mượn yên bình ! Em đỗi những chua ngoa

    Sưu tầm

     

    NÀY EM

    Em cứ trút hết nỗi niềm vào trang chữ

    Những buồn phiền quá khứ hãy cho qua

    Vuốt mặt cười để ta thấy chính ta

    Xênh xoang lắm đời cũng về trú ngụ

    Bước em qua trời sầu buồn lữ thứ

    Trăng hao gầy  đôi mắt ướt sương rơi

    Chỉ là  đời gian dối ! Nhịp trầm khơi

    Là cõi tạm ta nương nhờ chua xót

    Em cứ khóc ! Cứ gào nếu lỡ trót

    Chán người chán đời ! Vàng vọt tình riêng

    Đứng lên em ! Đất tròn trời sẽ nghiêng

    Ai cũng thế ! Phù du bờ cõi tạm

    Sưu tầm

     

    TÌNH KHÚC MIÊN MAN

    Khe khẽ thôi em ..nghe gió lặng về đêm

    Khung chiều tím.. đã về nơi quá khứ

    Nhẹ nhàng lá ru ...bao lời tình tự

    Thăm thẳm đêm rơi ..thủ dụ gọi mời

    Lặng lẽ nghe ...từng khúc nhạc buông lơi

    Là em đó.. cả đất trời huyền thoại

    Hương ướp chín ...đôi tim bừng sáng chói

    Thoang thoảng làn da.. thơm cả căn phòng

    Nhè nhẹ thôi em.. thả nhớ bềnh bồng

    Cho trôi giấc.. êm đềm vầng trăng mộng

    Cho phút ngại ngùng.. môi tìm môi nóng bỏng

    Hoa bướm thì thào... thoảng gió hương say

    Sưu tầm

     

     

    THƯỞNG TRÀ

    Ly trà nóng hổi sáng mùa đông

    Thoảng với cà phê đẫm vị nồng

    Kẻ đến thơm lòng mê mẩn đợi

    Người mời ngọt tiếng thẩn thờ trông

    Bừng lên giấc ngọc khơi huyền ảo

    Dậy đến hương lam quyện sắc bồng

    Đượm những tâm hồn quên buốt giá

    Xua đời lạnh lẽo tháng ngày không..

    Sưu tầm

     

    TÀN ĐÔNG

    Mây chiều rực rỡ lúc tàn đông

    Quyện cả hình ai đẫm sắc nồng

    Ảo não quay nhìn cơn gió lộng

    Âu sầu bước vội giữa từng không

    Chờ xuân tựa cảnh mòn tay chống

    Giỡn bạn lùa trăng mỏi mắt bồng

    Rộn rã mai đào vươn trước cổng

    Mây chiều rực rỡ lúc tàn đông..

    Sưu tầm

     

    CHẠM

    Chạm tay vào mùa cũ đã vội qua

    Thu cũng sớm xa ! Cúc vàng tàn lụy

    Ánh trăng lơ mơ vẽ chị Hằng cũ kỹ

    Trinh nữ buồn nở những cánh mong manh

    Chạm vào vùng ký ức đã trôi nhanh

    Thổn thức trong em một nụ hôn gió

    Cứ đợi chờ mùa xuân về nơi đầu ngõ

    Chiều bâng quơ bay tiềm thức nhạc nhòa

    Chạm vào tim tình thật bỗng vỡ òa

    Đã hết thu chưa rừng vẫn còn thay lá

    Vét cạn yêu thương sao thấy còn xa lạ

    Tim tật nguyền vất vả đập cuồng si !

    Sưu tầm

     ntst20180286_500

    THƯƠNG ĐÀO PHAI

         Hoa đào rũ héo chẳng tươi

    Vắng chàng quân tử có cười được đâu

         Nhớ năm xuân trước đượm mầu

    Bướm ong hút mật đêm thâu không rời

         Hương nồng cũng đã nhạt hơi

    Cánh hoa tơi tã hết thời đào phai

         Giờ quên theo đuổi hương nhài

    Để đào ủ rũ canh hai bên thềm

         Cuối đông khóc giữa trời đêm

    Tim đau dạ xót ruột mềm vì yêu

         Còn đâu nhân sắc mỹ miều

    Lá kia vùi dập bao nhiêu lần rồi

         Tơ lòng cứ để nhạc trôi

    Gió đông buốt lạnh mà ngồi ngẩn ngơ

         Thương đào ta viết bài thơ

    Quên đi quá khứ ngủ mơ...thuở nào.

    Sưu tầm.

     ntst20180275_500

    HOANG SƠ

     

    Vẫn lặng lẽ âm thầm trước gió

    Giữa chiều tàn, góc nhỏ hoang sơ

    Dõi trông, ánh mắt đợi chờ

    Kèm theo mặn đắng mà ngơ ngẩn hồn

     

    Trời tĩnh mịt hoàng hôn vội tắt

    Mây mù đen phủ mất bầu trời

    Rối bời cõi dạ tả tơi

    Quặn đau nhưng chẳng một lời thốt ra

     

    Ghì tâm khảm đâu mà để khóc

    Tự răn mình hãy học cách quên

    Người xưa ván đã đóng thuyền

    Bao năm chuyện cũ giữ bên được gì

     

    Hãy quên hết có chi nhớ mãi

    Đừng đưa mình vào ải khổ đau

    Đường xưa phủ thẳm một màu

    Rêu phong đã bám, trầu cau úa tàn

    Sưu tầm.

     

    VỌNG KHÚC

    Đêm vang vọng lời thương chảy ngang đồi

    Con sông nhỏ uốn mình nằm trăn trờ

    Mùa không về , lối mờ rêu phủ cỏ

    Bóng chiều tàn , thăm thẳm những nhớ mong

    Anh lặng nhìn giọt trăng vàng óng ả

    Thương mùa qua , vội vã chẳng trở về

    Mây âm thầm phủ nhớ lối sơn khê

    Khách lỡ bước , đường về xa hun hút

    Đêm buồn thiu , để tình rơi ngõ trúc

    Cây sầu đông trút lá cuối mùa vàng

    Thắm thương nhớ chảy tràn qua con dốc

    Mộng bay sang , thảng thốt tuổi tên mình

    Sưu tầm

     

    NGÀY EM VỀ

    Em trở về.. với căn nhà gạch cũ

    Mái ngói tường vôi.. đã phủ kín rêu phong

    Đã qua rồi ..những ngày tháng long đong.

    Chân nhẹ bước.. chông chênh triền cô quạnh .

    Vai gầy guôc ..ướt hơi sương chợt lạnh.

    Phảng phất heo mây chạnh cả tuổi xuân thời

    Ánh mắt buồn chằng rạng ngời như thuở trước

    Chạy trốn bình minh khập khễnh trước đêm tàn .

    Em cô đơn ...lẻ bóng dưới mây ngàn

    Bài thơ cũ.. nhuộm  màu tang đưa tiễn

    Ca cẩm một.. thời phô diễn gót kiêu sa

    Bóng ngã nghiêng ..xiêu vẹo dưới trăng ngà

    Tóc gió thôi bay . Áo quên cài hoa tím .

    Bỏ hồn nhiên... niềm kiêu hãnh chết lịm rồi

    Giấu nụ cười gượng.. lấm lem trong bóng tối

    Phố gật gù ..lơ đễnh lối em qua.

    Sưu tầm

     

    Tạm biệt mùa Đông

    Đông luyến tiếc cho những ngày còn lại

    Lạnh ủ buồn phủ xuống phố đầy hoa

    Dạo vòng quanh sao lòng bỗng lệ nhoà

    Gạt nỗi buồn nhìn hoa em cười nụ

    Đông luyến tiếc chuyển mình rời năm cũ

    Hơi lạnh về nhưng ấp ủ mầm xanh

    Bao nét xuân giấu trong nụ ngọt lành

    Rộn khoe sắc dẫu anh chưa kịp đến

    Tạm biệt nhé ngày mai Đông rời bến

    Để Xuân về nỡ mãi cánh hoa Mai

    Dù xa anh xa cả những hình hài

    Nhưng em biết ngày mai hoa vẫn nở

    Mong Xuân ấm sẽ tràn trong nhịp thở

    Đến mọi nhà rực rỡ hạnh phúc sang

    Đón mùa Xuân trong thịnh vượng huy hoàng

    Hân hoan đón Tết đoàn viên ấm áp!

    Sưu tầm.

     

    Ngược hướng.

    Bàn chân em bước đi bao nhiêu dặm

    Có bước nào để chậm chậm cùng anh?

    Tay đan tay, vai tựa vai ngọt lành

    Hạnh phúc ấy có lẽ đầy mãn nguyện .

    Chúng ta từng cùng thâu đêm trò chuyện

    Những đề tài chẳng đầu cuối dỡ dang

    Bao vui buồn cũng đều muốn sẽ san

    Ấy vậy mà duyên đã sang trang mới

    Mỗi bước đi chúng mình xa vời vợi

    Ngược hướng rồi sao đợi được hả anh

    Gói thương yêu, cất kỉ niệm trong lành

    Mở trang thơ dành cho anh tất cả!

    Sưu tầm

     ntst20180287_500

    Em muốn ngỏ lời

    Em muốn ngỏ lời trả anh những dấu yêu

    Một thời đã xa và những chiều nhung nhớ

    Tình của đôi mình vẫn đẹp như hoa nở

    Nhưng cuối đường rồi, hoa tim vỡ mong manh

    Em muốn ngỏ lời trao trả lại cho anh

    Những câu hẹn hò, cả đời chưa làm được

    Thời gian trôi nhanh như lá môn, giọt nước

    Nhưng chỉ một điều lời ước chậm như sên

    Em muốn ngỏ lời trả anh một cái tên

    Đã thật là lâu nhưng em đâu được gọi

    Giấu kín trong lòng nếu như ai đó hỏi

    Trước đây em từng đã có một người yêu?

    Em muốn ngỏ lời cùng anh biết bao nhiêu

    Nhưng tận đáy lòng em còn nhiều ích kỉ

    Lỡ trả anh rồi, có lẽ buồn lắm nhỉ

    Thôi tự nhủ lòng nên giữ kĩ trong tim!

    Sưu tầm.

     

    Sự thật

    Sự thật là em vẫn thế, yêu anh

    Nhưng em hiểu tình chúng mình dừng bước

    Ta không thể quay thời gian, đi ngược

    Em dặn lòng, chỉ bước phía sau anh

    Sự thật là em vẫn thế, mong manh

    Nhưng đôi khi, phải tự mình mạnh mẽ

    Nói hết yêu, thật sự là rất dễ

    Nhưng trái tim đâu nghe theo ý mình

    Thật sự là em vẫn thế, phân minh

    Giữa nói quên, khi lòng đang rất nhớ

    Giữa lạnh lùng, khi vẫn mềm tim vỡ

    Giữa rất yêu, nhưng phủ nhận chẳng còn!

    Thật sự là, tim cứ thế nỉ non!

    Sưu tầm.

     

    ĐÂU LÀ BẾN HẸN...???

    Giọt nắng vỡ... chiều Đông theo chân hạt.!

    Lãng đãng ru thuyền... ai ngược bến xa.?

    Sóng nhấp nhô... mái chèo khua kẽo kẹt,

    Gió giật cánh bườm...tơi tả những giấc mơ..!!

    Trăng theo ta, ngược dòng sông mê muội,

    vất vưởng cuộc tình...chết đuối đêm đông.

    Em không đợi, nên cánh bườm trôi dạt,

    Ta chơi vơi ...chập choạng ngưỡng hoang đàng.!

    Thuyền với sóng, đã bao giờ...ai hẹn..??

    Nên chiều vàng, đơn lẻ cánh bườm xa.!

    Ta tìm em... bên kia là nắng hạ,

    Cánh Nhạn lạc loài...Nắng vỡ chân mây.!

    Đêm ảo mộng ... thuyền ngược dòng cô quạnh,

    Tiếng thở dài ... cỏ úa đợi sương khuya.!

    Bến đò ngang,Trăng ngại ngùng... lổi hẹn,

    Treo nửa vành, lơ lững đỉnh thông xa.!

    Thuyền anh vẫn neo, trong em...màu mắt ướt.!

    Bến Liểu nhạt nhoà, Sương mờ lối em qua.

    Khung trời rộng...gió vương bên tiếng sóng,

    Nơi đâu là bến hẹn... để ta chờ...!!!

    Sưu tầm.

     

    CỐ NHÂN ƠI

    Cuộc đời quả lắm dối gian

    Để người ta chịu muôn vàn đớn đau

    Tỉnh mà như vẫn chiêm bao

    Trắng đen lẫn lộn ngọt ngào chua cay

    Hương đời cứ mãi tàn phai

    Xác thân rũ rượi làm ai nặng lòng

    Âu sầu bước giữa chiều giông

    Nhớ về dĩ vãng hai dòng phân ly

    Hỏi ai, ai biết những gì?

    Tình không trọn vẹn níu ghì bóng ai

    Tại rằng lỡ kiếp liêu trai

    Hờn câu ảo mộng đêm dài xót tim

    Bâng khuâng dạ nẫu đắm chìm

    Một đời xuôi ngược mãi tìm cố nhân..!

    Sưu tầm.

     

    ĐÊM TÂM SỰ.

    Đêm buồn tôi đếm thời gian

    Tìm trong quá khứ muôn ngàn nỗi đau

    Cuộc đời như giấc chiêm bao

    Độc quyền, giới hạn ngọt ngào đắng cay

    Bóng hình năm cũ nhạt phai

    Thời gian rủ bỏ sao ai nặng lòng

    Bồi hồi kìm nén bão giông

    Lạnh lùng xáo trộn những dòng chia ly

    Ngàn năm người có biết gì

    Vòng hoa ngưỡng mộ thầm thì hôm nay

    Bóng hình mờ ảo liêu trai

    Hành trang bí mật đoạ đày con tim

    Trăng treo cửa sổ nằm im

    Xót xa một kiếp luôn tìm cố nhân.

    Sưu tầm.

     ntst20180316_500

    Em đang mỉm cười

    Em đang mỉm cười anh có thấy hay không

    Dù nắng hay mưa dù Đông hay nắng ấm

    Anh có thấy không em bây giờ lạ lắm

    Biết gạt nỗi buồn, đón nắng sớm ban mai

    Em đang mỉm cười để cuộc sống kéo dài

    Tận hưởng niềm vui không phải ai cũng có

    Đâu phải vì em giàu sang không khốn khó

    Mà biết nhủ mình hãy buông bỏ, nhẹ tênh

    Em đang mỉm cười, dù anh chẳng cạnh bên

    Vì em biết rõ đau buồn là vô ích

    Nhiều người cần em, việc xếp hàng chật ních

    Em nở nụ cười, hạnh phúc đến phải không

    Em đang mỉm cười để cuộc sống tươi hồng!

    Sưu tầm.


    Nhắn tin cho tác giả
    Võ Nhật Trường @ 21:54 02/03/2018
    Số lượt xem: 502
    Số lượt thích: 1 người (Lê Ngọc Hương)
    Avatar

    Xin em đừng ngại

    Tựa vào vai anh

    Hai mái đầu xanh

    Cùng chung nguyện Ước

    Mùa xuân phía trước

    Tràn ngập con đường

    Vui vẻ phố phường

    Hai ta cùng bước

    Niềm Tin có được

    Cũng nhờ tình em

    Gió lạnh từng đêm

    Không cần chăn ấm

    Có em nồng thắm

    Sưởi ấm tim mình

    Một nụ cười xinh

    Đông tàn tan biến

    Tình em là biển

    Dạt dào lòng anh

     
    Gửi ý kiến

    THCS TAM QUAN BẮC